|
GIAN HÙNG LỘ MẶT
BIỆT KÍCH CẢM TỬ VIỆT NAM
trong phiên ṭa: 21, 27, 28 - 10 -
1998.
tại JAMES LAWRENCE KING FEDERAL
JUSTICE BUILDING
99 , 4TH Str. MIAMI - FLORIDA
Ngày 26 - 10 - 1998 chúng tôi
lại lên đường vượt gần 800 dặm trở lại Florida để tiếp tục buổi thứ hai của
phiên ṭa xử vụ BKCT VN cáo giác Bô Quốc Pḥng Hoa Kỳ đă cố t́nh đ́nh hoăn việc
chi trả cho BKCT VN, nhằm mục đích vô hiệu hóa và loại luật sư John Mattes ra
ngoài ṿng chiến.
Sáng sớm, lúc chưa khởi hành
Hoàng Văn Đệ người bạn đồng đội đang ở Orange Park vùng Jacksonville đă gọi lên
hỏi giờ xuất phát để chuẩn bị cơm nước và anh em nghỉ ngơi ít tiếng cho tỉnh
người trước khi trực chỉ Miami. Trong phiên ṭa này, ngoài hai người chọn cùng
đi từ Georgia là anh Sam, niên trưởng Thái Kiên, tôi yêu cầu thêm Hoàng văn Đệ
tham gia để biết rơ công cuộc đấu tranh chung mặc dù Đệ đă nhận được tiền bồi
hoàn danh dự.
Hiểu rơ tầm quan trọng của phiên
ṭa này và cũng rảnh thời gian, Đệ đồng ư và qua một buổi thử lửa tuần trước th́
chính Đệ là người thay mặt anh em cùng đi trong nhóm để nói lên tấm ḷng và sự
hy sinh của những người chấp nhận đấu tranh..
...
Đón anh Kiên và anh Sam xong,
chiếc xe Van cao tuổi hướng về điểm hẹn. Trên xe, anh Sam nói TV báo có mưa ở
vùng gần Dayton Beach. Nhớ lại chuyến đi tuần trước, anh Kiên nói c̣n thấy ớn
tận cổ. Đêm 20 trời tối mịt. Những cơn mưa ven biển đổ xối xả, mù mịt đất trời.
Chiếc gạt nước làm việc cật lực nhưng không tạo ra một khoảng trống nào để nh́n
thấy đường. Bao nhiêu xe đang chạy đều mở đèn “emergency”. Xe sau chỉ ước định
phía trước mặt có xe là nhờ vào ánh sáng lập ḷe của hai ngọn đèn cấp cứu.
Mới đầu xe nào cũng cố vượt qua
cơn mưa nhưng rồi hầu như đều bỏ cuộc chơi liều lĩnh để tấp vào bên đường. Riêng
tôi cứ lầm ĺ giữ nguyên tốc độ 90 miles/giờ chạy ngay giữa hai “lane” . Chốc
chốc tôi lại yêu cầu anh Sam đốt cho điếu thuốc, rót cho ngụm trà đậm chống buồn
ngủ. Không khí trên xe lúc đó trầm lặng. Ngồi trong xe mà cứ như đang trên
thuyền vượt biển gặp băo lớn.
Khi đến khách sạn Hampton Inn
ngay trên đường US 1 vào “check” pḥng xong mọi người mới thở phào.
Tôi cười :
_” Đi vài lần là quen ngay có ǵ
nguy hiểm đâu? “.
Ông Kiên nói:
_” Thời tiết xấu mà ḿnh th́
phải đi gấp chứ không th́ chui vào đại khách sạn nào gần ngủ cho xong. Bây giờ
đến đây rồi, mai chỉ c̣n khoảng vài phút là tới văn pḥng của luật sư, an tâm
hơn, khỏi sợ trắc trở.”
Đêm sau phiên ṭa, khi về trời
cũng lại mưa như hôm trước nhưng không khí đă b́nh thường. Chuyện tṛ râm ran
Anh em phó mặc tôi lái sao th́ lái.
Như hôm nay, ngay phút đầu tiên
khởi hành. Câu chuyện xoay quanh việc đến ngày 29 - 10 - 1998 này BKCT mới ra
công khai được có ba năm nhưng những thành tích tạo nên cũng rất là thần kỳ.
Nhắc lại chuyện cũ, anh Kiên nổi máu la lối om ṣm :
- “ Bọn ăn cháo đái bát, tao
nghĩ thằng Sơn nó ăn cái ǵ của ai. Có đi thế này ḿnh mới hiểu sự hy sinh của
nó. Bỏ của nhà ra đi lo việc chung. Khi có tiền th́ nó cũng chỉ một phần như mọi
người. Nó có ngửa tay cầm đồng tiền của mấy thằng chó chết đấy không? Chẳng qua
ghen tỵ. Nhưng đă dốt th́ dựa cột mà nghe, ngậm miệng ăn tiền . Nói ra người
biết chuyện th́ người ta chỉ muốn đập vào mồm. Mà sự thật cũng quá rơ ràng, thử
hỏi không có thằng Sơn th́ chúng nó làm được ǵ? Tiếng Việt Nam nói c̣n chưa
đúng, cho chúng nó đi để chúng nó xài động từ “ TU QUƠ “ à?. Nói ra tức lộn
mửa.”.
Câu chuyện xoay quanh mấy tên
phản phúc đang phá hoại công việc tranh đấu cho quyền lợi chung. Tôi vừa lái xe
vừa nói lớn :
- “ Thôi ! Không nên để tâm tới chúng nó làm ǵ.
Mấy thằng vô lại đó tự cuộc sống của nó cũng chỉ rơ chúng nó là ai rồi. Thằng
Tấn hôm vừa rồi gọi cho tôi nó nói bây giờ nó mới thấy xấu hổ cho mấy thằng nhố
nhăng ở Santa Anna. C̣n Hoàng Chương th́ nó chửi thôi hết biết. Tôi phải hăm nó
lại. Sự thực bọn phản phúc đó cũng chỉ v́ ngu ngơ quá mà cứ tưởng ḿnh khôn. Mấy
thằng chính phạm th́ chỉ chuyên xúi dục. Vài thằng khác th́ muốn tự bốc thơm ra
cái điều nó là người quan trọng. Nhưng sự thực mọi việc như thế nào? Hoàng Đệ,
anh Sam và anh Kiên đă biết quá rơ. Có điều tôi không nghĩ tới chuyện bọn này vô
liêm sỉ tới mức dám tung tin láo là [Hà văn Sơn không được lănh tiền v́ không
phải là Biệt Kích]. Thậm chí trong tuần trước c̣n có một số anh em ngồi chung
tiệc nhậu vẫn nghĩ như vậy. Chẳng lẽ tôi trưng dẫn hết tài liệu của Quốc Hội ra
cho chúng nó vỡ mặt v́ nếu không có tôi th́ Quốc Hội có công nhận Vietnamese
Commandos hay không?. Chính Andrade viết một bài báo trách Quốc Hội là người
được công nhận trong cuộc điều trần thuộc OPLAN 35 chứ không phải OPLAN 34A. Khi
tôi lănh tiền xong, tôi gọi Quách Hinh sang để bảo nó cầm danh sách của mấy
người đă được thông báo về đi điều chỉnh lại để nhận check từ luật sư gởi tới.
Lúc đó, tôi không muốn anh em quá xôn xao v́ ở các bang khác họ sẽ nghĩ rằng nếu
tôi lănh tiền rồi th́ bỏ cuộc, không tiếp tục đấu tranh nữa. Thực tế dù chẳng có
chúng nó, tôi cũng vẫn làm công việc mà ḿnh cần phải làm bởi v́ đó là chuyện
Lịch Sử. Là Một Chương Kỳ Lạ Trong Lịch Sử Hoa Kỳ.
Từ ngày Hoa Kỳ lập quốc đến nay
đă có trường hợp nào độc đáo như trường hợp của anh em ḿnh không? Hơn nữa tôi
chưa hề đ̣i tiền, ngày điều trần tại Quốc Hôi Hoa Kỳ tôi đă nói:
“ The problem is not money. No money can pay for my life ...” Vấn đề không phải
là đồng tiền. Không đồng tiền nào trả được cho cuộc đời của tôi..... Ngày xưa
tôi đă chiến đấu để tiêu diệt Cộng Sản...... Ngày hôm nay chúng tôi phải chiến
đấu cho việc công nhận danh dự của chúng tôi.”
Nhưng mà thôi
bọn ngu đần, dốt nát đó cũng chẳng là bao. Năm ngón tay có ngón ngắn, ngón dài.
Dài hay ngắn đó là bản lănh, là đẳng cấp của con người.
Thời Thế tạo
Anh Hùng nhưng nếu chẳng có Anh Hùng th́ lấy ai để vận dụng Thời Thế.

Lê Lợi, Quang
Trung thuở trước xuất thân áo vải, ra đi từ gian lều cỏ, ngồi trên lưng ngựa
chiến, cầm thanh gươm báu cứu quốc, lập quốc để lại công trạng ngh́n thu. Chúng
ta những kẻ hậu sinh, soi gương Kim Cổ không làm được công trạng như Tổ Tiên của
chúng ta th́ cũng chứng tỏ cho Hoa Kỳ và Thế Giới biết khí phách anh hùng, tinh
thần cao thượng, trí tuệ và mưu lược của những người con nước Việt.
Món tiền được
lănh thực ra chẳng nghĩa lư ǵ .Đối với tôi món tiền này chỉ là vấn đề Danh Dự
và việc thừa nhận Sự Thật của Lịch Sử. Danh Dự này chẳng phải là của riêng anh
em chúng ta với ư nghĩa lẩn thẩn, cục bộ.
Đó là Danh Dự
của cả một Quân Lực hay đúng hơn của cả một Dân Tộc mà chúng ta chỉ là những
người có được ưu thế và biết biến nó thành Quyền Năng Đối Tác với cả ba ngành
Lập Pháp, Hành Pháp và Tư Pháp của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Giả thử tôi
điều trần tại Quốc Hội thất bại chắc chắn các cơ quan truyền thông Hoa Kỳ không
gói gọn những sự phỉ báng trong cái Vietnamese Commandos mà họ sẽ bêu riếu cả
dân tộc chúng ta là những kẻ ăn mày ḷng nhân đạo của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà
c̣n lắm chuyện. Nhưng sự thật như chúng ta đă biết, Nhân Đạo Hoa Kỳ chỉ là thứ
Nhân Đạo Thực Dụng nhằm phục vụ cho Quyền Lợi Hoa Kỳ. Cái điều tôi muốn và đă
chứng minh rơ là tất cả mọi việc làm của Hoa Kỳ xuất phát từ Ư Thức Trách Nhiệm
của họ với Hậu Quả do chính họ gây ra trong việc bỏ rơi người bạn Đồng Minh
Nhược Tiểu đă quá hy vọng và tin cậy vào họ. Họ là những kẻ có lỗi với Dân Tộc
Việt Nam. Sai lầm của họ ở Việt Nam quá lớn. Họ đă dựng lên cho dân tộc ta vị
lănh tụ Ngô Đ́nh Diệm và cũng chính họ đă hủy hai anh em họ Ngô để tạo dựng lên
đám lănh đạo quân phiệt, bát nháo lo tranh chấp quyền lực, tiêu diệt lẫn nhau để
độc quyền vơ vét cho đầy túi tham hơn là thi hành nhiệm vụ Diệt Cộng.
Thực tế của
lịch sử đă chỉ rơ trong cuộc chiến Việt Nam, công trạng và sự hy sinh của Người
Lính không có ǵ so sánh được nhưng chính họ lại là những người bị ḅn xương,
hút máu bởi một đám lănh đạo tồi tệ, tham nhũng, thối nát, chẳng ra ǵ.”...

Mải nói chuyện, thời gian trôi
qua nhanh, quăng đường ngắn lại. Đường vào xa lộ số 10 đă ở trước mắt. Giờ này
Hoàng Đệ đang nôn nóng chờ chúng tôi đây. Không hiểu sao mỗi khi nói đến mấy chữ
“ Đồng Đội” là tôi lại thấy xúc động. Chắc bởi những phút giây cô đơn và đen tối
nhất trong thời gian tù tội th́ tôi chỉ c̣n có họ là những người hữu quan, là
mối dây liên hệ cuối v́ cùng chung số phận?
Hoàng Đệ gốc người Nghệ An, tính
t́nh cương trực, thẳng thắn. Tuần vừa rồi chúng tôi cười vỡ bụng v́ chuyện “bé
cái lầm” trong thời kỳ c̣n ở Việt Nam. Số là Hoàng Đệ mở quán nhậu gần chợ Thị
Nghè, đám công an cộng sản thấy giọng Nghệ An đặc quánh, cứ nghĩ Đệ là “Cán Bộ
về hưu” nên tới ăn nhậu đều trả tiền rất ṣng phẳng và cũng không dám eo sèo ǵ.
Đến khi “Cán Bộ về hưu” nộp đơn đi Mỹ chúng mới té ngửa.
Sực nhớ lại chuyện cũ, tôi hỏi
thăm về anh Vang - một sĩ quan bạn của Đệ - lúc đó nhờ tôi nói với K.C. can
thiệp để tái phỏng vấn. Đệ cho biết anh Vang cũng đă sang Mỹ hiện đang ở South
Carolina...
Rẽ vào băi đậu xe khu nhà Đệ
đang ở, ba người chúng tôi xách hành lư lên lầu. Sau bữa ăn nhẹ, cơn buồn ngủ
chợt tới. Tôi bịt miệng, ngáp dài rồi nằm duỗi thẳng trên “salon” :
- “ Mấy ông ngồi chơi, nói
chuyện, tôi ngủ một giấc cho đỡ mệt rồi 7 giờ (pm) chúng ta lên đường. Xuống
cách Miami khoảng 100 miles sẽ ngủ lại v́ phiên ṭa bắt đầu vào lúc 1:30 chiều
mai. Chúng ta đủ thời gian đến Miami trước hẹn.”
Nói là vậy, nhưng ngủ sao được
tôi chỉ nằm dài trên “salon”, mắt nhắm lại nghe mấy người bạn của ḿnh nói
chuyện. Đề tài đang thảo luận là quyền lợi cựu chiến binh và đó mới là cái mà
tôi dồn tâm lực để làm.
[Nằm giả ngủ lắng nghe anh em
nói chuyện. Tôi thấy trách nhiệm của ḿnh c̣n quá nặng nề v́ không mấy người
hiểu được những nhiêu khê của công việc.
Viện dẫn những điều luật sẵn có
chỉ là chuyện b́nh thường. Nhưng thay đổi cả một ĐỊNH CHẾ PHÁP LUẬT là chuyện
“đội đá vá trời”. Đành rằng thắng lợi từ cuộc điều trần 19- 6 - 1996 đă tạo ra
một đạo luật mới nhưng VETERAN STATUS là một trận đánh c̣n nặng nề và cam go hơn
rất nhiều.
Có không ít những gă Biệt Kích
ngu xuẩn chỉ ngồi nhà rồi “nổ” là Bộ Quốc Pḥng gọi đến nói với y là đang lo
giải quyết chính sách cựu chiến binh cho hắn. Tôi biết ư những tên này muốn ra
cái điều “bất chiến tự nhiên thành”. Những luận điệu như vậy khiến tôi
thực sự khó chịu.Ở đời làm ǵ có chuyện “bất chiến tự nhiên thành”. Thực
ra đó chỉ là luận điệu của những tên vừa ngu, vừa dốt lại vừa hèn, những tên “ăn
cháo đái bát”; luận điệu của những bọn “giá áo túi cơm” chỉ bo bo với cuộc sống
hèn mọn, vị kỷ, ngồi há mồm ra chờ sung rụng, tránh gian lao, tranh vinh dự.

Cái bệnh của những tên vô lại luôn luôn đều giống nhau ở chỗ chẳng biết ḿnh và
cũng chẳng biết người. Chân tài thực học , trí thức, kiến thức của ḿnh tới đâu,
năng lực hành động của ḿnh ra sao?
Duy nhất chỉ có một cách nói
năng trời biển nhưng thực ra càng nói càng lộ rơ sự ngu đần, dốt nát, bản chất
vô học.Và dĩ nhiên hạng người này làm sao hiểu được hiện nay nhiều mũi tấn công
pháp lư của chúng tôi và luật sư triển khai đang bị phản công và chặn lại.
Việc số người bị đ́nh hoăn trả
tiền BỒI THƯỜNG DANH DỰ đến nay đă lên tới 119 là v́ có một số kẻ tiếp tay cho
Bộ Quốc Pḥng trong đó có người bạn cũ của Vietnamese Commandos:
Sedgwick Tourison, tên luật sư con buôn Erickson cùng một số TÊN NỘI PHẢN
và BỘI TÍN
(Danh sách của chúng nếu cân sẽ được công bố trong bài báo này.)
đang muốn phá hủy mối quan hệ pháp lư giữa luật sư John Mattes với những người
Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam.
V́ thế, phiên ṭa này chính là
một phiên ṭa quan trọng nhằm đánh tan những âm mưu “Đông Lạnh” việc đ̣i hỏi
Chính Sách Cựu Chiến Binh và Buộc Phải Thắng chứ không kéo dài, nếu không chặng
đường gian nan để đạt tới thắng lợi sau cùng sẽ dài vô tận.
Suốt thời gian qua tôi không
muốn nói đến những ǵ xảy ra trong nội bộ Lực Lượng Biệt Kích Cảm Tử, không muốn
đưa ra những yếu nhược, kém cỏi của một số người . V́ ḷng tôi muốn trang sử
tranh đấu của Lực Lượng trở thành một HUYỀN THOẠI thực sự như nó đă là.
Bởi v́ lịch sử là ǵ nếu không
phải là những sự kiện tổng quát có giá trị tác động, thay đổi về nhăn quan, nhận
thức để phán xét và thẩm định những giá trị thuộc phạm trù của lịch sử.
Lịch sử không phải là chuyện riêng tư mà là những sự kiện có ảnh hưởng nhất thời
hoặc lâu dài đến cả quốc gia, dân tộc. Lịch sử là những sự kiện tồn tại qua
không gian và thời gian,
Tôi cũng không muốn nói nhiều về
quăng đời tù tội mà nếu chỉ tính riêng những ngày cùm kẹp, chịu đựng khổ h́nh đă
đủ tiêu chuẩn cho hai gia đ́nh xuất cảnh. Tôi không muốn đưa ra những dẫn chứng
như trong cuốn Secret Army Secret War viết về tôi có vài ḍng
(Ha van Son, had displayed a "belligerent attitude" and he was not
repatriated) nhưng chỉ bọn người cực kỳ ngu tối mới không hiểu những ǵ
sẽ xảy đến với con người đă được nhắc tới trong vài ḍng chữ đó (thử hỏi
những đ̣n thù bọn Cộng Sản giáng lên nhân vật chống đối quyết liệt đó thâm độc
và ghê gớm đến mức độ nào.)
Sedwick
Tourison đă viết rất đơn giản. “Ư tại ngôn ngoại” hay “ Ngôn bất toại ư” ,
nó thể hiện năng lực ư thức, số lượng dữ kiện thông tin mà người viết thâu tóm
được v́ thực ra người cung cấp thông tin hay kể chuyện cũng muốn d́m bớt cái khí
phách hào hùng của con người mà anh ta buộc phải nhắc tới, hay bị hỏi tới. Người
đọc có thể hiểu hay không hiểu cũng tùy do trí năng của chính họ.
Tôi cám ơn
Sedgwick v́ lịch sự chứ đúng ra cũng chẳng cần phải cám ơn anh ta v́ đó cũng chỉ
là một chuyện, một sự kiện mà người cầm bút phải làm và nếu nói một cách thực
dụng kiểu Mỹ th́
Sedgwick Tourison thu hoạch lợi nhuận trên sự kiện của Vietnamese Commandos
chứ chẳng phải Vietnamese Commandos có lợi lộc ǵ ở anh ta mà phải cám ơn.
Ngày c̣n trong
ṿng tù tội bản thân tôi đă nguyện với đất trời:
_ “Nếu sống không làm được ǵ
th́ xin cho chết. Nếu Trời đày đọa, thử thách, rèn luyện con người để làm một
chuyện ǵ th́ mới nên để cho sống.”
Và rồi với những tín điều tự xác
lập, tôi đă vượt lên trên những thử thách và cái chết một cách rất kỳ lạ, cô
đơn. làm những bước nhảy rất hoang đường và chính điều này đă biến tôi trở thành
một ẩn số đầy nghi vấn, một mục tiêu để ghen tỵ của bọn tiểu nhân, vô lại. Chúng
cố che tai, bịt mắt trước sự thật, trơ tráo xuyên tạc nhưng tội nghiệp thay cho
chúng đáp số của chân lư khách quan lại cứ hiển hiện không thể chối bỏ được.
Nhiều lúc tôi cũng mong ḿnh chỉ
là một kẻ thật sự tồi tệ nhất, kém cỏi nhất, ngu muội nhất trong những người
Việt Nam tại Hoa Kỳ để được nh́n thấy cảnh White House, Quốc Hội, Bộ Quốc Pḥng,
Bộ Tư Pháp, Bộ Cựu Chiến Binh, Các Ṭa Án Tối Cao, các Hội Nghị Anh Hùng tràn
ngập những trí thức, khoa bảng Việt Nam; tướng lănh; sĩ quan trung, cao cấp của
Việt Nam Cộng Ḥa ra vào điều trần, đọc tham luận, đối thoại, đáp từ ..
v..
v...
cho thỏa nỗi tự hào được là một
người dân đất Việt. Nhưng khổ thay đó mới chính là một ư tưởng điên rồ. Chuyện
nói mà chơi. Kiếm đâu ra lắm nhân tài, hào kiệt chọc trời khuấy nước vậy?]
***
Tôi choàng tỉnh giấc, bụng đói
meo. Ăn thêm chén cơm cho chắc dạ. Đầu bếp Nghệ An mà nấu canh chua ngon gớm.
Uống thêm ngụm nước tôi đứng dậy, khoác máy h́nh xách cặp hồ sơ, dứt khoát:
_ “ Bảy giờ kém rồi , anh em
ḿnh lên đường thôi. Chạy tới 10 giờ th́ chui vào khách sạn là vừa. Ba tiếng,
trung b́nh 80miles/h như vậy c̣n hơn 100 miles để dành sáng mai là gọn nhất.”
Xe lại bon nhanh trên đường
thiên lư. Suốt ngày hôm nay không vướng cơn mưa nào. Qua mấy tiếng đồng hồ nghỉ
ngơi, tôi cảm thấy sung sức và phấn chấn vừa lái vừa hát mấy bài quen thuộc.
Vâng !
...
Tôi yêu đất nước tôi nằm phơi phới bên bờ biển
rộng ...
Tôi yêu biết bao người? Lư, Lê,
Trần và c̣n ai nữa? Những anh hùng của thời xa xưa. Những anh hùng của một ngày
mai.
T́nh yêu Tổ Quốc đó là sức mạnh
vạn năng, động lực thần kỳ nếu quả trong ḷng ta có T́nh Yêu Tổ Quốc đích
thực...
Gần 10 giờ, tôi rẽ vào Palm
City, lọt vào exit rồi mới thấy hố v́ con đường dài mút chỉ không thấy có cái
“hotel” nào. Lại phải quay ra, chạy tuốt tới exit 53 rẽ vào mới thấy khách sạn
Embassy Suites. Hai người vào “check in” không có pḥng cho hút thuốc, giá lại
cắt cổ .
Tôi càu nhàu, bực bội :
- “ Trả tiền cho chúng nó mà như
ở tù, hơi đâu. Đi chỗ khác”.
Chúng tôi quay xe sang chỗ
“Double Tree” lấy một pḥng đôi, hai giường giá chỉ bằng một nửa ($79.95).
Tắm rửa xong, ngồi uống cà fé
nói chuyện. Anh Sam xách chai rượu thuốc đem theo ra. Tôi làm một ly lớn xong
ngồi xem TV chờ giấc ngủ. Đệ và anh Kiên nằm trên giường ôn lại chuyện tù tội,
quê nhà, quân ngũ.
“Nhân sinh thất thập cổ lai hy”
như anh Kiên. Gần hai mươi năm tù Cộng Sản mà c̣n sống khỏe mạnh là tốt quá rồi.
Đôi lúc càm ràm chút không sao.
Tôi thiếp đi, trong lúc anh Sam
vẫn lè nhè nói v́ thấm rượu...
***
Tỉnh dậy lúc 7:30. Lao vào pḥng
tắm. Hoa nước mát lạnh làm tôi tỉnh táo hẳn. Sắp sửa vào trận nữa rồi. Lau khô
người xong, tôi bước ra giục bạn bè tuần tự vào pḥng vệ sinh để chuẩn bị lên
đường.
Nhiệm vụ nặng nề là ở tôi nhưng
sự có mặt của mấy anh em là biểu tượng của sự đoàn kết. Tôi nhắc anh em nhớ kỹ
chính ngôn ngữ của cơ thể (body language) có tác động mạnh đến tâm lư người đối
diện, bởi vậy trong ṭa án chúng ta phải giữ khuôn mặt lạnh lùng và đằng đằng
sát khí, động tác phải dứt khoát không thừa, không thiếu.
Rời khỏi khách sạn, trở ra đường
95 xuôi theo ḍng xe về hướng Nam, trực chỉ Miami. C̣n cách Miami cả trăm dặm mà
thành phố, nhà cửa san sát, xe cộ nối đuôi nhau như đàn kiến ra khỏi tổ đi kiếm
mồi, tốc độ xe giảm hẳn. V́ đă tính toán thời gian kỹ lưỡng nên chúng tôi không
ai lo lắng ǵ. Xuống tới văn pḥng luật sư khoảng 10:30.
Tôi xách máy quay phim lên ghi lại những ǵ cần
thiết. Từ chồng hồ sơ của những người đă lănh tiền đến những lá thơ cầu cứu từ
Việt Nam. Những tên bội tín và quậy phá nhất vẫn c̣n nằm trong danh sách chưa
được lănh tiền. Lê văn Ngung. Vũ Viết Tinh, Nguyễn Như Ánh, Nguyễn Cao Sơn. Thật
chỉ có mấy tên mà gây ra bao trắc trở, hậu quả là thêm Trần Quang Toản ra đi
chưa kịp nhận được một đồng tiền danh dự.
Bản chất vô lại phản phúc th́
biểu hiện vẫn là vô lại, phản phúc, không thể khá hơn được. Bản chất Anh Hùng
th́ dù trong tù tội, đọa đày gian khổ tới đâu cũng toát ra khí phách anh hùng
kiêu mạn.
Sau khi thu h́nh những tài liệu
cần thiết, tôi nói với Jessica (phụ tá luật sư) là anh em chúng tôi sẽ tới ṭa
án trước, bây giờ c̣n sớm chúng tôi đi ḷng ṿng quanh thành phố cho thoải mái.
Jessica cười hỏi:
\- “Liệu có tới đúng giờ không
hay đi lạc”
Anh em đều cười, tôi trả lời vui
vẻ :
-“Đừng lo chúng tôi sẽ có mặt
trước ṭa đúng giờ”
***
Rời building trong khu vực Coral
Gables. Chúng tôi chạy quanh mấy con đường trong thành phố, cuối cùng đi thẳng
vào khu trung tâm gần ṭa án, cho xe vào gởi ở băi đậu, kéo nhau đi chụp vài tấm
h́nh kỷ niệm sau đó cuốc bộ xuống khu thương mại gần đó t́m chỗ ăn trưa.
Tiệm ăn ở trên lầu hai của
thương xá này do người Cuban làm chủ. Món ăn nửa Ư nửa Mỹ, trời lại nóng, vừa đi
nhiều, khó nuốt. Ăn uống qua quưt, ngồi hút vài điếu thuốc chờ đến giờ ra ṭa.
Trả tiền xong mấy anh em chúng
tôi quay về trước ṭa án đă 1:20. Tôi gọi cho luật sư David Tucker .
Ông ta trả lời
_:“Chúng tôi đang trên đường. Ba
phút nữa sẽ có mặt . Cám ơn.”
Jessica và ba luật sư cùng tới
một lúc. Chúng tôi kéo vào qua khu vực kiểm tra an ninh, tất cả những đồ vật kim
khí. máy chụp h́nh và quay phim đều không được phép mang vào pḥng xử án.
Hôm nay, 27 -10 - 1998, phía bị
cáo là Bộ Quốc Pḥng nâng số người tham gia lên tới 7 . Trong đó có ba luật sư
một phụ tá và ba người thuộc VCCC (Ủy ban đặc nhiệm việc bồi thường cho Biệt
Kích) gồm Đại Tá Witchonske, Trung Tá Hudson và trung sĩ nhất Việt Nguyễn . Mấy
nhân vật này đă gặo gỡ tôi vài lần trong những phiên ṭa tại Washington DC trước
đây. Nh́n thấy tôi họ có vẻ gượng gạo và không được tự tin cho lắm.
Luật sư John Mattes nói với tôi
:
- “ Sự có mặt một cách nhẫn nại
của anh và các bạn là một đ̣n nặng với họ”
Tôi hiểu ư luật sư và biết họ
rất ngại tiếng nói của tôi trước ṭa án, họ đă bị những lần lên tiếng của tôi
hết sức bất ngờ và bất lợi cho họ và trong bất cứ một vụ kiện nào những t́nh
tiết và ư kiến bất ngờ luôn luôn gây ấn tượng mạnh. Bài bản của luật sư hai bên
lúc nào cũng đầy đủ và hầu như biết tẩy nhau nhưng ăn thua ở những cú vượt lên
có tính chất quyết định trong đối chất của các nhân chứng mới hy vọng đoạt thắng
lợi.
Trong phiên ṭa trước luật sư
của Bộ Quốc Pḥng Armando Bonilla lên tiếng bênh vực cho lập trường của VCCC và
đưa ra một số luận điểm tấn công lại bên nguyên cáo là Luật Sư John Mattes và
chúng tôi. Thời gian diễn tŕnh của Armando chiếm hầu như toàn bộ phiên ṭa.
Khi David - luật sư của chúng
tôi bắt đầu lên tiếng tŕnh bày và bắt đầu đưa các hồ sơ chính được phóng đại
đặt lên cái giá xoay về phía quan ṭa th́ cũng vừa lúc Chánh Án Highsmiths cho
lệnh ngừng làm việc và sắp xếp thời gian biểu cho buổi xử sắp tới.
Vào đầu phiên xử, Luật Sư David
Tucker gọi Jessica Martinez, Thư kư riêng của Luật Sư John Mattes đặc trách quản
lưầ hồ sơ của Vietnamese Commandos lên làm nhân chứng. Cô bé này nắm toàn bộ mọi
t́nh tiết và sự việc của Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam và là người vẫn thường xuyên
trao đổi t́nh h́nh với tôi qua điện thoại, Email và thư từ.
[Cô là một người mà luật sư rất
tin cậy , hôm trước khi đến văn pḥng chưa gặp luật sư John, David có vẻ ngại
chúng tôi không có khả năng đối đáp nên có hỏi tôi một số vấn đề, Jessica đă nói
ngay:
- “ Ông Sơn Ha mới đến Hoa Kỳ
nhưng chính ông là người phát ngôn trên media và nói chuyện tại Quốc Hội cũng
như đối chất tại các phiên ṭa trước nên anh đừng tốn thời gian giải thích, ông
ta có một khả năng rất đặc biệt nên John rất tin cậy và quư trọng ông ta.”
Tôi cũng cười và nói với David
một cách rất tự tin:
- “ Anh dừng lo, chúng tôi đă
tới đây là để chiến thắng chứ không phải để cam chịu thất bại.”
Thật vậy, tính bất khuất trong
con người tôi không bao giờ chấp nhận thua. Một lần thua ông bạn Đồng Minh đểu
cáng, lũ lănh đạo Việt Nam Cộng Ḥa khốn nạn, hèn nhát, khiếp nhược và bọn Cộng
Sản tàn ác, mất hơn hai mươi năm tù cuối cùng phải nuốt nhục bỏ nước ra đi là
quá đủ rồi.]
Sau khi Jessica tuyên thệ và
ngồi vào ghế nhân chứng xong , David bắt đầu đặt những câu hỏi về lư lịch, nghề
nghiệp của Jessica, thời gian nào bắt đầu làm việc cho văn pḥng của luật sư và
làm những việc ǵ. Những câu hỏi của David đặt ra nhằm qua những câu trả lời của
Jessica chứng minh cho ông chánh án và bồi thẩm thấy rơ công việc của Văn pḥng
luật sư John Mattes, mối quan hệ của luật John Mattes với Biệt Kích Cảm Tử Việt
Nam từ buổi đầu tiên cho tới nay. Phần thẩm cung của David luôn luôn bị Armondo
phản đối nhưng chánh án vẫn thường bác khiếu nại của Armondo (luật sư của Bộ
Quốc Pḥng) hơn là chặn đứng David.
Sau khi David làm việc xong đến
phiên Armondo tiếp tục chất vấn Jessica một vài điểm nhưng Jessica vượt qua
những cái bẫy ngôn từ một cách dễ dàng.
Không khí trong ṭa hơi lắng
xuống, hai bên đều nặng những suy tư, mưu tính. Tôi kiểm lại những ư chính được
cô đọng qua cuộc đối chất để chuẩn bị tinh thần vào cuộc. Đang cân nhắc, tính
toán; Chánh Án Highsmiths tuyên bố nghỉ giải lao hai mươi phút.
Cả hai bên cùng kéo nhau ra khỏi
pḥng xử, một số người ngồi lại pḥng đợi ngay bên ngoài. Chúng tôi cùng đi rửa
mặt rồi kéo nhau xuống tầng cuối để xả hơi, hút thuốc.
Xuống chung một thang máy với
Việt Nguyễn. Cậu này mang cấp bậc trung sĩ nhất thuộc Không Quân Hoa Kỳ, Chuyên
Viên Cơ Khí cho Trực Thăng Apaches (Diệt tăng cơ). Cậu là một trong hai người Mỹ
gốc Việt Nam được đưa về làm thông dịch viên cho VCCC, cậu c̣n lại tên Minh. Hội
Đồng VCCC đă đụng đầu với tôi nhiều lần trong những phiên ṭa ở Washington D.C.
Mà kết quả thắng lợi lúc nào cũng nghiêng về phía chúng tôi, nhưng lần này tôi
mới gặp Việt đi cùng với đoàn Đại Diện Bộ Quốc Pḥng.
Xuống tầng chót cùng đứng hút
thuốc, trao đổi vài câu xă giao. Tôi muốn nhân cơ hội này để xác định lại một số
điểm nghi vấn nhưng mấy anh em đi cùng không hiểu ư, ham nói nên mất qúa nhiều
thời gian, lỡ một dịp tốt.
Việt có nói thật ra số tiền bồi
thường này không đáng quan tâm mấy (quá ít). Tôi hiểu vấn đề rất rơ, qua câu nói
này th́ mọi việc đúng như những ǵ chúng tôi đă tiên liệu. Tôi chờ Việt nói tiếp
th́ anh Kiên lại nhảy vào hỏi thăm quê quán, gia đ́nh.
Hơi khó chịu nhưng tôi vẫn không
tỏ thái độ ǵ, với óc liên tưởng của ḿnh tôi có thể đoán ra những câu nói tiếp
theo của Việt nếu như cậu ấy không bị chính anh em chúng tôi giành nói hết.
Tôi đă hiểu lâu rồi, hiện nay Bộ
Quốc Pḥng đang cố chặn đứng mọi đ̣i hỏi của chúng tôi. Chính họ không ngờ chúng
tôi mở phiên ṭa này để khiếu tố họ và điều động thêm hai luật sư trong Tổ Hợp
của John Mattes tham chiến.
Qua câu chuyện trong giờ nghỉ,
chúng tôi biết được có một số BKCT đă coi quyền lợi riêng tư quá lớn mà quên mất
đi quyền lợi lâu dài và tính chất lịch sử của vấn đề. Họ là những người không
nh́n thấy giá trị của cuộc đấu tranh. Có danh
dự
và có sự công nhận là có tất cả.
Họ đă không thấy được việc đ̣i
công nhận và bồi hoàn chỉ là một cuộc đấu tranh chỉ để khẳng định tư thế đối
tác.
Từ việc ṭa liên bang bác bỏ vụ
kiện đến Quốc Hội công nhận và làm thêm luật mới là cả một vấn đề. Đồng tiền Bồi
Hoàn Danh Dự không phải ngẫu nhiên từ trên trời rơi xuống. Kẻ ngu đần nhất cũng
thấy công việc vẫn c̣n ở trước mắt và cho dù thế nào chăng nữa cũng không thể
TRỞ MẶT, BỘI TÍN xem đồng tiền lớn hơn danh dự.
Và như đă nói danh dự này chẳng
phải là của riêng Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam. v́ mọi người chắc hẳn chưa quên
[Vào tháng 3 năm 1995 Cựu Bộ Trưởng Quốc Pḥng Hoa Kỳ trong giai đoạn Chiến
Tranh Việt Nam - Mac Namara xuất bản hồi kư tiếp tục hạ nhục quân lực chúng ta.
Tháng 4 năm 1995 Ṭa Án Liên
Bang bác bỏ sự hiện diện của “ Đội Quân Cảm Tử” trong cuộc chiến Việt Nam..
Trang huyết sử của dân tộc ta
vẫn tiếp tục bị các cơ quan truyền thông và bọn phản chiến Mỹ bôi bác.
Cường Quyền đă vượt trên Công
Lư.
Các luật gia của Ngũ Giác Đài và
CIA đắc ư với thắng lợi này v́ họ tưởng rằng như vậy là cuộc chiến đă chấm dứt.
Và cũng đáng buồn thay, rất nhiều chiến hữu trong QLVNCH lấy làm khoái chí nh́n
thấy cuộc đấu tranh này bị dập tắt.
Nhưng tất cả mọi người đă lầm.
lẫn lớn. Trận đấu thứ hai được khởi đi từ trong căn Apartment nhỏ bé tại khu
Chamblee , Atlanta. Sau khi đă bàn thảo và sắp xếp kỹ lưỡng với luật sư John
Mattes. Hà Văn Sơn chính thức bước vào cuộc đấu. Một kế hoạch vận động dư luận
trên “ media “ được tính toán tỉ mỉ, cặn kẽ. Cuộc phỏng vấn đầu tiên của báo Law
Journal bắt đầu vàí tuần sau khi vụ kiện bị xếp lại.
Tiếp theo là những cuộc phỏng
vấn của một số đài truyền h́nh, phát thanh cũng như của những nhà báo quốc tế.
Sau khi kiểm chứng lại những cuộc phỏng vấn. Luật sư John Mattes hoàn toàn tin
cậy vào khả năng lư luận, khả năng đối đáp và ứng phó với các câu hỏi lắt léo
của những phóng viên quốc tế bằng Anh Ngữ của tôi nên hoàn toàn tín nhiệm và coi
tôi là người phát ngôn chính thức.
Từ đó tất cả mọi sự ứng phó đều
dồn vào Atlanta. Thời gian này Tourison đang mê mải với việc bán cuốn sách “
Secret Army Secret War” (một cuốn sách với những tài liệu thật nhưng phần lời kể
chuyện của một vài Biệt Kích th́ chỉ là những câu chuyện
không đầy đủ nếu không muốn nóí có nhiều đoạn đầy
cảm tính phiến diện hồ
đồ).
Tuy vậy để Lực Lượng Biệt Kích
Cảm Tử Việt Nam ra công khai, tôi quyết định nhận tổ chức buổi ra mắt sách của
Tourison vào ngày 29 - 10 - 1995. Buổi ra mắt thành công mỹ măn. Bài diễn văn
đầu tiên của một người Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam, Hà Văn Sơn đă tỏ rơ quyết tâm
“Viết Lại Lịch Sử”.
Lúc này với sự giúp đỡ của một
số người bạn Hoa Kỳ, tôi biết được nơi c̣n quản lư hồ sơ của tôi và nhận được
một số bản sao hồ sơ đó.
Sau đó những buổi tiếp xúc với
các cơ quan truyền thông, báo chí tiếp tục với mật độ cao CBS,CNN,VOA,BBC,NHK,
New York Times, Los Angeles Times, Times hoặc trực tiếp cho người đến phỏng vấn
thu h́nh tại nhà tôi, hoặc phỏng vấn viễn liên đă mở rộng tầm mức của sự kiện ra
toàn thế giới. Nhưng theo tôi cuộc phỏng vấn cuối cùng dẫn đến việc thay đổi
quan điểm của John Dutchs- Giám đốc CIA chính là cuộc phỏng vấn của đài phát
thanh Úc Châu đầu năm 1996 (đọc bài Trả Lời Phỏng Vấn Đài Phát Thanh Úc Châu) và
buổi phát h́nh của 60 Minutes (CBS). (Cựu giám đốc CIA - Colby người công nhận
sự hiện hữu của “Đội quân Bí Mật” đă chết trong một tai nạn”ca nô” với nhiều
nghi vấn).
Do đă tự bảo vệ để tránh khỏi
khả năng bị tấn công bạo lực bằng cách gởi kháng thư lên cơ quan luật pháp của
Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, nên tôi vẫn tỉnh táo và b́nh tĩnh tập trung tinh thần để
ứng phó bằng lư luận. Việc phải đến đă đến; hơn một tháng sau, tôi đại diện Lực
Lượng Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam ra điều trần tại Quốc Hội Hoa Kỳ ngày 19 - 6 -
1996 (đọc bài Tiếng Nói Công Lư).
Kết cuộc:
Lịch sử đă được viết lại. Biệt
Kích Cảm Tử Việt Nam đă dóng một hồi chuông ngân măi tới ngàn sau.
Những ǵ tôi nói trước đây, đă
thực hiện được và lưu lại vĩnh viễn trong lịch sử của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Ngay sau đó, tôi đi khá nhiều
nơi để nói chuyện về cuộc đấu tranh của Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam. Nhưng thực
ḷng tôi chẳng bao giờ muốn ḿnh trở thành một lá bài của bất kỳ tổ chức nào,
không cần một sự tôn vinh nào của đám hoạt đầu, giá áo, túi cơm đang tranh giành
nhau để sắm vai trong những tuồng tích, lớp lang rẻ tiền, quá sức lỗi thời và đê
tiện. Lũ hoạt đầu, vô lại này có tư cách ǵ để tôn vinh và truy tặng cho ai...
Là người hiểu rơ ư nghĩa và mục
đích của công việc ḿnh làm ba mươi năm về trước khi chung vai sát cánh với
những người không cùng màu da, tiếng nói chiến đấu Diệt Cộng là để hằng mong Tổ
Quốc có đượcTự Do và ngày hôm nay tuy cuộc chiến đă tàn qua sự mua bán, trao đổi
của các thế lực quốc tế không như ước nguyện nhưng biết lấy điều Quốc Sỉ và Danh
Dự là lớn nên với Quyền Năng Đối Tác có được nhờ thường xuyên tiếp xúc với những
người hữu trách của các ngành Lập Pháp, Tư Pháp và Hành Pháp cuả Hoa Kỳ, tôi hay
gợi ư với họ về sự đánh giá hết sức bất công những hy sinh của Quân Lực Việt Nam
Cộng Ḥa và Đồng Minh trong cuộc chiến Việt Nam.
“Nước chảy đá ṃn” cuối cùng
Quốc Hội đă chính thức ghi nhận và vinh danh tất cả những Quân Lực đă tham chiến
trong thời kỳ Chiến Tranh Việt Nam (Section535HR).
Thực tế đó không thể xuyên tạc.
Nhưng thực tế đó cũng chứng minh những Cựu Chiến Binh Việt Nam Cộng Ḥa đă không
biết tiếp nhận niềm vinh quang đó một cách trọn vẹn.]
***
Giờ giải lao đă hết, chúng tôi
cùng trở lại pḥng xử án. Giữ ư tứ, chúng tôi để Việt đi một thang máy khác.
Lần này luật sư David mời Đại Tá
Lực Lượng Đặc Biệt Carl Witchonske, Chủ Tịch Ủy Ban VCCC để chất vấn.
Những câu hỏi rất hóc búa của
David đẩy Carl vào thế bị động. Câu trả lời thường nghe : “ I don't know” “ I'm
not sure”. Ư đồ của phía Bộ Quốc Pḥng là chối biến tất cả những mối quan hệ,
liên lạc từ trước tới nay của văn pḥng luật sư John Mattes với VCCC. Nhưng thực
tế Carl đang gặp trúng những luật sư giỏi nhất nước Mỹ. Với 9 tấm bản văn phóng
đại tuần tự đưa lên trên giá đỡ để diễn giải, David chứng minh mối quan hệ của
VCCC và luật sư của chúng tôi dẫn tới sự thỏa hiệp bàn bạc phương thức giải
quyết và chi trả trước đây và chứng minh sự cố t́nh tŕ hoăn trong thời gian
qua.
Khi được hỏi lư do tại sao tŕ
hoăn th́ Carl được dịp tŕnh bày là có những Biệt Kích gọi vào khiếu nại và nhờ
can thiệp để khỏi trả lệ phí cho luật sư theo hợp đồng trước đây. Carl tŕnh ṭa
được bản ghi nhận có 7 người gọi vào VCCC nhưng thực chất chỉ có 4 tên là Nguyễn
Như Ánh, Nguyễn Cao Sơn, Vũ Viết Tinh và Lê Ngung là chính thức phản phé c̣n lại
ba người th́ chỉ hỏi về trường hợp họ muốn trả đủ 23% có vi phạm ǵ không?
Tới đây David hỏi một câu:
-“Hiện tại chúng tôi có 4 Biệt
Kích ở đây ông có biết họ không?”
Carl vội vă chối là không biết
ai cả nhưng ông ta chữa ngay là có biết ông Hà Văn Sơn v́ đă gặp nhau nhiều lần.
David hỏi tiếp:
- “Ông có muốn nghe ông Hà Văn
Sơn người đại diện Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam tại Quốc Hội nói lên ư kiến của hầu
hết Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam hay không?”
- Tôi đă biết quan điểm của ông
ta trong những lần trước đây.
- Không phải của ông ta mà là
của hầu hết những người Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam ở Atlanta, Seattle, Iowa,
Cali. Ông Hà văn Sơn là người phát ngôn chính thức của Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam
trước công luận và các cơ quan đại diện chính phủ Hoa Kỳ. Ông có công nhận là
các ông đang phải đối phó với vụ kiện đ̣i quyền lợi Cựu Chiến Binh do ông Hà văn
Sơn đứng nguyên cáo hay không?
Carl lúng túng xác nhận sự thật.
Jessica ngồi cạnh tôi thúc nhẹ cùi chỏ và th́ thào:
- Ông ta không muốn thấy mặt
anh. Sơn (He doesn't want to see you Son)
- Vâng , tôi biết điều đó và tôi
sẽ luôn luôn đối mặt với họ cho tới thắng lợi cuối cùng.(
Yes, I know that and I will
always face to face with them untill the last victory.)
- Tôi biết, Sơn. John kính trọng
và cần sự ủng hộ của anh (I know Son. John respects you and needs your support.)
- Tôi phải bảo vệ ông ấy. Tất cả
chúng tôi biết ơn ông ta. (I have to protect him. All of us appreciate him.)
John quay lại nh́n tôi mỉm cười,
cuộc chất vấn của David c̣n đang hấp dẫn th́ đă hết thời gian.
Phiên xử được tiếp tục vào sáng
ngày mai 28 tháng 10 năm 1998 lúc 11 giờ.
Ra khỏi ṭa án lúc 5:15 chiều.
Chia tay với nhóm luật sư xong chúng tôi đi t́m nơi ăn uống và khách sạn để nghỉ
ngơi. Vậy là tốn thêm một ngày nữa chưa chắc đă kết thúc.
Thắng bại vẫn c̣n là mối lo canh
cánh bên ḷng.
***
Quay ngược trở lại hướng Bắc con
đường 95, chạy vào Exit 18 t́m tiệm ăn Việt Nam theo như địa chỉ trong báo Gia
Đ́nh nhưng t́m không ra. Trời sụp tối. Xăng đă gần cạn. Xe cộ trên đường quá
nhiều. Tốc độ chỉ c̣n khoảng 20 miles/giờ. Tôi cho xe tấp vào trạm cho Hoàng Đệ
đổ xăng để vào hỏi đường. Người bán xăng cũng không biết tiệm ăn Việt Nam ở chỗ
nào. Anh ta chỉ cho tôi một tiệm ăn Nhật ở gần đó. Bước ra ngoài định hướng tôi
thấy một tiệm làm “nail” ở phía bên kia đường, chéo góc ngă tư. “Thôi được rồi!
Thế nào cũng có người đồng hương Việt Nam. Tới đó hỏi là chắc ăn nhất.”
Khi cho xe vào cái “Shopping
Center” nhỏ này, chúng tôi thấy ngay một “Chinese Restaurant” nhưng cũng vẫn
muốn xem mặt người đồng hương của ḿnh nên kéo nhau vào tiệm Nail nói chuyện.
Cậu chủ tiệm nói giọng Huế rất vui vẻ chỉ cho chúng tôi nhưng cũng nói mất công
đi hơi xa. Ước lượng thấy con đường hơi xa, lại thấm mệt, chỉ muốn tắm một chầu
cho tỉnh. Chúng tôi đành ghé qua tiệm ăn Tầu hồi năy ăn cho xong bữa. Gần 9 giờ
tối chúng tôi trở lại exit 10 lấy một pḥng ở cái Motel cũ kỹ. Vào pḥng xong,
anh Kiên thấy có bếp nấu, khoái chí bèn đi ra ngoài kiếm mua cái soong nhỏ để
nấu nước sôi. Khi tôi tắm xong, thấy ông anh cả ngồi thừ, buồn thiu biết là
không kiếm được nồi, niêu, soong, chảo ǵ tôi giục anh đi tắm rồi cùng với anh
Sám lái xe ra ngoài phố.
Ngay cạnh Motel có một chợ cho
người Việt, vậy là có cái cho anh Kiên vui chơi rồi. Chuyến này ông ôm theo cả
một thùng ḿ và hộp trà, cà phê, sữa, ly giấy linh tinh. Âu cũng là tṛ chơi
giải khuây cho đỡ căng thẳng.
Năăm dài trên giường uống trà,
cà phê nhắc lại chuyện tội tù. Cả một thời gian nan, kẻ mất, người c̣n mà tự hỏi
sao con người tha hóa nhanh vậy? Hỏi rồi tự giải đáp và tặc lưỡi cho qua:
- “ Đời là vậy có ǵ đáng phải
ngạc nhiên! Thằng vô lại cũng có danh dự của thằng vô lại vậy thôi. Mấy người
dám nh́n thẳng sự thật để thú nhận sự thua kém, và dốt nát của ḿnh. Có điều với
người thật sự có bản lănh tự biết công việc của ḿnh là t́m cách chế thắng những
đối thủ chính để hoàn thành tâm nguyện, c̣n mấy tên vô lại th́ chỉ “quen nghề
chờ sung và đâm sau lưng chiến sĩ”. Cái hay của chúng là dám làm và đắc ư với
những chuyện vô liêm sỉ. Khôn nhà, Dại Chợ -”...
Măi đến buổi này, tôi mới biết
chính anh Sám là người đă cho Tourison biết chuyện chống đối của tôi khi anh tới
Hoa Kỳ mười mấy năm về trước, lúc đó anh chỉ biết tên và sự việc của tôi do Mai
Văn Học kể lại khi ở Công Trường Hồng Thắng .
Hàn huyên chuyện cũ tới khuya.
Khi bắt đầu ngủ trời đă hơn hai giờ sáng. Nằm trong bóng tối của gian pḥng một
lúc lâu mới thiếp đi lúc nào không biết....
Tảng sáng, anh Kiên đă trở dậy
nấu nước pha trà, cà phê và làm mấy gói mỳ gọi anh em dậy ăn.
Chúng tôi ngồi quây quần vừa ăn
vừa nguyền rủa mấy tên chóp bu của Pentagon. Bọn quân phiệt đểu cáng th́ có cần
ǵ biết đến Công Lư với Đạo Đức. Hy vọng ngày hôm nay chắc phiên ṭa sẽ kết
thúc. Thắng bại ǵ th́ chúng cũng c̣n cố gắng tŕ hoăn và phá rối việc đ̣i chính
sách Cựu Chiến Binh tới cùng.
Khoảng hơn tám rưỡi, chúng tôi
chuẩn bị trả pḥng. Mang hết hành lư ra xe, trước khi nổ máy tôi nhắc mọi người
vào xem có quên ǵ không. Hoàng Đệ và anh Kiên đều nói đă lấy ra hết rồi. Không
yên tâm lắm, tôi nhắc anh Sám vào kiểm lại một lần nữa. Nể lời tôi, anh Sam bước
vào pḥng xem lại rồi quay ra đóng cửa và nói:
- “ Tất cả không c̣n ǵ, yên tâm
trả pḥng rồi đi thôi”.
Kinh nghiệm trong công việc đă
giúp cho tôi biết dự kiến trước mọi trạng huống. Thói quen kiểm soát chặt chẽ
từng chi tiết công việc đă ăn sâu vào tiềm thức. Sự xoay trở thích ứng với mọi
hoàn cảnh đă trở thành bản lĩnh cá nhân giúp tôi đảo ngược t́nh thế đúng lúc.
Không tin vào lời nói của ai nếu chưa kiểm chứng buộc tôi bước vào pḥng xem qua
một lần nữa. Căn pḥng trống rỗng. Tôi cũng yên tâm trở ra. Sau khi trả pḥng
xong, chúng tôi quay trở lại Miami, đầu óc thanh thản, buông thả v́ c̣n quá sớm.
Đến một “exit”, tôi phân vân và
cuối cùng chọn con đường ra Key Biscan. Xe chạy vào con đường băng qua eo biển
hẹp nối Miami với một ḥn đảo nhỏ nằm trong vịnh. Biển xanh hùng vĩ trải dài
trước mắt.
Quê hương ơi! Bao giờ trở lại?
Đau ḷng lưu lạc, ngậm ngùi nhớ
Nguyễn Du.
“ Xung quanh những nước non
người.
Đau ḷng lưu lạc nên vời mấy
câu.”
Con đường xe chúng tôi đang chạy
trên đó là cây cầu rất đẹp, thành quả của nền khoa học kỹ thuật Hoa Kỳ, chúng
tôi muốn dừng lại để chụp h́nh nhưng không có một nơi nào có thể dừng lại. Đường
xá, xa lộ của Mỹ cũng là một h́nh thức đẩy người ta vào chỗ phải tuân thủ mọi
luật lệ một cách rất khéo léo. Tự Do nhưng không phải thứ Tự Do Vô Chính Phủ.
Chúng tôi sang tới Biscan, cảnh
đẹp như vẽ “non xanh nước biếc như tranh họa đồ ”.
Định vào thành phố dạo chơi
nhưng xem lại thấy vốn thời gian đă cạn, buộc ḷng phải quay xe trở lại Miami .
Chúng tôi trở lại băi đậu xe
quen thuộc lúc 10:15 vừa gởi xe xong. Anh Kiên la hoảng :
- “Có đứa nào thấy cái túi của
tao không?”.
Cả đám bật ngửa, tôi bực ḿnh mở
tung các cửa xe cho anh em coi lại. Kết luận cuối cùng là cái túi xách đă “ngủ
lại” ở Motel. Quá bực, tôi nói:
_ “ Tôi đă nói rồi hành trang
của ḿnh phải tự kiểm soát lấy, đó là trách nhiệm từng cá nhân. Tôi đă làm cái
việc nhắc nhở mấy lần. Rốt cuộc chính tôi cũng phạm cái lỗi không đáng phạm là
tin ở các ông . Bố ơi! Mẹ kiếp, nếu đi công tác mà nhảy không dù th́ toi mạng
rồi.”
Anh Kiên và anh Sam cũng biết
tôi bực nên yên lặng không nói ǵ nữa.
Mọi người phân vân.
Tôi nổi đóa, quát lớn:
_” Lên xe, trở lại lấy cái túi
đă. Credit Card, giấy tờ, tiền bạc của anh để cả trong đó mà lọt vào tay bọn lưu
manh th́ chỉ có Bankruptcy thôi.”
Vừa lái, tôi vừa cằn nhằn :
_ “ Đă dặn và nhắc các bố mấy
lần rồi. Đừng chủ quan mà. Chuyến đi Dallas nhận huy chương anh cũng đă bỏ hết
giấy tờ tiền bạc trên phi cơ. Lần sau mà đi nữa tôi thu hết tiền và giấy tờ của
anh không cho giữ nữa”
Mấy anh em biết tôi bực, cười
trừ. Anh Kiên cũng im re.
Trở lại đúng cái Motel đó chúng
tôi chạy ào vào ngay Office, người thư kư mới nhận ca nghe tôi nói xong, giao
cho tôi cái ch́a khóa pḥng và nói người vệ sinh pḥng vừa mới tới làm một tiếng
trước vẫn c̣n đang ở dưới đó. Mừng quá tôi vọt ra, chạy xuống pḥng ngủ đêm
trước. Gặp bà da đen đang quét dọn pḥng bên cạnh. Tôi mở cửa vào pḥng cũ. Tất
cả đă dọn dẹp sạch sẽ. Không có cái túi xách nào.
Chừng như đoán ra chúng tôi là
chủ nhân của cái túi. Bà da đen nh́n tôi hỏi có phải anh quên túi hay không?.
Tôi nói phải. Bà ta nói đă thấy và c̣n đang cất ở trong kho đợi khi làm xong
việc bà ta mới mang lên báo văn pḥng. Tôi và anh Kiên theo bà vào nhà kho. Nhận
ra cái túi, tôi mở ra lấy giấy tờ của anh Kiên trong đó cho bà ta nhận diện. Anh
Kiên mừng quá cảm ơn rối rít. tôi cười bảo :
_” Đừng có Thank You, Thank You
suông kiểu Bill Clinton. Chi cho người ta hai chục đi ông cố”.
Người hầu pḥng nhận tiền, phấn
khích ra mặt. Chúng tôi trở lại văn pḥng trả ch́a khóa cho người thư kư, báo đă
t́m thấy món đồ bị bỏ quên rồi ra xe.
Đă hết giờ, ḷng như lửa đốt,
tôi lầm ĺ lái xe chạy như một tên điên về ṭa án. Nhờ trời, không gă police nào
gây thêm trở ngại.
Chúng tôi vào đến pḥng xử chậm
mất mười lăm phút. Thế cũng c̣n may. Được cái chung mà mất cái riêng quá lớn th́
cũng đau, nếu được cái riêng mà hỏng cái chung th́ c̣n đau hơn nữa. Thôi “riêng
chung vẹn cả đôi đường” đỡ áy náy.
Hồi c̣n trẻ dại tôi thích dấn
thân chứ không có thói quen xúi người khác, khi trưởng thành có ư thức tôi càng
biết rơ :
_“Nếu ḿnh cứ muốn người khác hy
sinh th́ sẽ chẳng có ai chịu hy sinh cả. Người ta chỉ hy sinh theo mức độ hiểu
biết giá trị công việc của họ đang làm mà thôi. Chủ nghĩa kinh nghiệm là một thứ
chủ nghĩa làm tâm hồn người ta trở nên ti tiện, bẩn thỉu và xơ cứng. Ai khôn, Ai
dại?”
Ở đời muôn sự của chung
Hơn nhau một tiếng Anh hùng mà
thôi
Sự có mặt chậm trễ của chúng tôi
cũng gây nên một ấn tượng trong cuộc phán xử..
David đang chất vấn Đại tá Carl
Witchonske. Vẻ khó chịu hiện rơ trên khuôn mặt vị Đại Tá Special Forces này. Dù
đă được luật sư của Bộ Quốc Pḥng cố vấn kỹ lưỡng nhưng ông ta không kịp có phản
ứng với những câu hỏi khoét sâu vào những điểm yếu do luật sư David đặt ra.
Tôi ngồi nghe, ghi chép, đúc kết
vấn đề đồng thời rút kinh nghiệm. Tôi biết tôi phải làm ǵ, hành động và cử chỉ
ra sao khi bước lên ngồi vào ghế nhân chứng. Tôi có niềm tin và tự hào về ḿnh,
về sự hy sinh của chúng tôi và mănh liệt nhất là niềm tự hào về mấy ngh́n năm
văn hiến của Dân Tộc Việt Nam nên khi phải đối đầu lúc nào tôi cũng giữ được
thái độ b́nh tĩnh, phong thái đĩnh đạc và óc sáng suốt.
Đại Tá Carl Witchonske là một
người Mỹ hấp thụ chỉ một nền văn hóa của Mỹ. Chưa chắc đầu óc ông ta phong phú
hơn một người được hấp thụ chí ít cũng hai nền văn hóa khác nhau.
Ông ta không biết Trần Hưng Đạo,
Quang Trung, Lê Lợi, Nguyễn Trăi, Nguyễn Du, không đọc lịch sử, triết học Đông
Phương. Chẳng biết Binh Xa Hành, Tỳ Bà Hành, Lư Bạch, Đỗ Phủ, Giả Đảo, Kinh Kha.
Không đọc Đông Chu, không biết Tam Quốc. Ngược lại người Biệt Kích Cảm Tử đối
đầu với ông ta hiểu khá rơ lịch sử của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Biết George
Washington, Thomas Jefferson, Abraham Linlcon. biết Grant, Douglash Mac Athur,
biết trận đánh Alamo, biết William Faulkner, Mark Twain, John Steinbeck, Ernest
Hemingway, Pearl S Buck...
Biết người, biết ta. Biết khẳng định chính ḿnh bằng quyết tâm
chiến thắng để tỏ cái hùng khí Việt Nam.
Sau Carl, tới phiên John Mattes
lên ngồi vào ghế nhân chứng. Ông tự giới thiệu tên tuổi, lư lịch và quá tŕnh
làm việc. Điều đáng nói nhất đến giờ này tôi mới thực sự biết rơ là ông đă có
một thời gian làm trong khối Pháp Lư của Ủy ban T́m Kiếm người Mỹ mất tích của
Thượng Viện Hoa Kỳ do Thượng Nghị Sĩ John Kerrey đứng đầu.
John kể lại đầu giây mối nhợ sự
việc. Từ việc t́m ra hồ sơ và gặp một số Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam, gặp Tourison
giúp cho Tourison tài liệu để viết cuốn Secret Arny, Secret War, rồi đi tới việc
giúp Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam kêu đ̣i Công Lư.
Ông có
nói vấn đề hợp tác với Tourison lúc đầu là do Tourison muốn hoàn thành cuốn sách
nên trao đổi thông tin qua lại nhưng sau này do mới vào việc chưa có chút kết
quả nào Tourison đă yêu sách về vấn đề tiền bạc; trong khi văn pḥng trên thực
tế lúc đó chẳng có nhận một đồng tiền nào của khách hàng cả nên ông đề nghị sẽ
giải quyết chia phần trăm với nhau khi thu đoạt thắng lợi. Nhưng Tourison đă cố
t́nh phá bĩnh và gây ra chuyện bằng cách kéo một số luật sư khác vào xớt tay
trên, lôi kéo, rủ rê mấy Biệt Kích khác phá hủy hợp đồng khi “cơm đă tới miệng,
của đă tới tay”. Thậm chí tệ nhất là anh ta c̣n trơ tráo viết thư yêu cầu anh em
Biệt Kích Cảm Tử bỏ chuyện đ̣i chính sách Cựu Chiến Binh. Thực Dụng với Gian
Hùng có khác ǵ nhau...
Hơn một giờ, ṭa tạm ngưng để ăn
trưa, chúng tôi lại kéo nhau xuống phố.
Lần này. ghé vào tiệm ăn Pháp,
ngồi lên ghế đẩu cao dọc theo cái quầy, mỗi người làm một miếng “jambon” cá. Đồ
ăn hơi lạ nhưng tâm trạng nôn nóng nên ăn chẳng thấy mùi vị ǵ. Người chủ tiệm
hỏi chúng tôi từ đâu đến. Việt Nam. Ông ta tự giới thiệu là người Cuba gốc Pháp.
Tôi nói với ông mấy câu xă giao bằng tiếng Pháp, ông già có hàng ria cá chốt
trắng bạc cười khoái chí khi thấy có người khách lạ nói tiếng mẹ đẻ của ông ta.
Ông gọi người con gái đang làm mấy ly kem cho Hoàng Đệ và anh Kiên ra giới thiệu
với chúng tôi. Ông nói với cô con gái một tràng tiếng Cuba như tiểu liên nổ. Thế
này th́ chỉ có Fidel Castro tới làm thông dịch may ra mới hiểu nhau nhưng chừng
như biết chúng tôi đă “điếc đặc”, cô con gái nói với chúng tôi bằng tiếng Anh.
Cô ta nói rất hiếm khi cô ta gặp khách hàng Á Châu đến ăn tại tiệm của gia đ́nh
cô.
Tôi lịch sự trả lời:
_” Điều này có lẽ v́ ở Miami ít
người châu Á chứ món ăn ở tiệm rất đặc biệt, dễ ăn và cô ta th́ rất khả ái.”
Hai bố con cười vui vẻ xong quay
qua phục vụ những người khách mới vào sau.
Chúng tôi trở lại ṭa án sớm.
Lên pḥng đợi rửa mặt và vệ sinh xong ra ngồi nghỉ. Mấy anh em đang nói chuyện
th́ nhóm người bên Bộ Quốc Pḥng đi lên. Không tránh được nhau, họ phải tới bắt
tay và hỏi thăm chúng tôi. Khi Carl bắt tay và gọi tên tôi mỉm cười th́ tôi mời
ông ngồi trao đổi với nhau đôi câu.
Carl xem ra cũng c̣n trẻ, mẫu
người lính chiến Hoa Kỳ. Lúc này hai bên cởi mở với nhau hơn.
Tôi lên tiếng trước:
_“Colonel Carl. This is our
opinion. The compensation is nothing with us. So that, I don't like anybody
touch on our honor. We have to respect by ourselves. We have to keep our
promise. We want you to pay immediately and directly for the Vietnamese
Commandos. It's mean to pay immedately, directly to the account of Vietnamese
Commandos that handle by our attorney - Mr. John Mattes - Not to be the
individual commandos.”(
Đại Tá Carl. Đây là quan điểm
của chúng tôi. Tiền bồi thường đối với chúng tôi vô nghĩa.V́ vậy, tôi không
thích bất kỳ ai đụng chạm đến Danh Dự của chúng tôi. Chúng tôi phải tự trọng.
Chúng tôi phải giữ lời hứa. Chúng tôi muốn ông trả tức khắc và trực tiếp cho
những Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam. Có nghĩa là trả tức khắc và trực tiếp vào
trương mục của Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam do luật sư John Mattes bảo hộ. Không
phải là cho từng cá nhân Biệt Kích.)
Carl nói với tôi ông ta biết
quan điểm của tôi, hiểu chúng tôi là những người đầy ḷng quảng đại, cá nhân ông
thán phục ḷng dũng cảm, sự hy sinh hào hùng và sức chịu đựng tuyệt vời của
chúng tôi trong chiến tranh.
Ông thật ḷng chỉ làm trách
nhiệm được giao phó mà thôi. Những ǵ phía sau, ông không được biết rơ.
Hiện nay, thứ trưởng Bộ Quốc
Pḥng chưa chuẩn chi tiền cho những người đă được chấp thuận là ngoài quyền năng
của ông.
Trách nhiệm của ông được giao
phó là để xác định đúng từng biệt kích, ông đă làm tốt, làm đủ và đúng.
Ngồi nghe Carl nói về trách
nhiệm tôi rất hiểu và thông cảm ông ta.
[Hơn hai năm về trước tại Quốc
Hội Hoa Kỳ , Tướng Singlaugh khi bị cùng đường cũng nói :
- “Tôi..
tôi chỉ làm trách nhiệm”.
C̣n tôi và anh em chúng tôi bị
bỏ rơi, bị phản bội, chịu bao nhiêu khổ h́nh hơn hai chục năm cũng chỉ v́ Trách
Nhiệm.
Con người có Trách Nhiệm là con
người thiệt tḥi nhất có phải vậy không hở Trời?
Nhưng Trách Nhiệm nào?
Mấy thằng chó chết phản dân, hại
nước cũng v́ Trách Nhiệm ư?
Bọn cầm đầu bất nhân trong guồng
máy chiến tranh ở Ngũ Giác Đài cũng v́ Trách Nhiệm ư?
Thứ Trách Nhiệm Bất Nhân, Vô Cảm
này tạo ra một bộ mặt Vô Liêm Sỉ của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ trái ngược với những
truyền thống tốt đẹp, cao thượng của Tự Do, Công B́nh và Bác Ái.]
Dù rất thông cảm nhau, tôi cũng
nói với Carl thêm một câu để ông ta về báo cáo trong các cuộc họp sắp tới.
“ Carl! I think, the Pentagon
have responsibility to pay for us only. Don't teach us the method how to spend
our money” (Carl ! Tôi nghĩ, Bộ Quốc Pḥng chỉ có trách nhiệm trả tiền cho chúng
tôi thôi. Đừng dạy chúng tôi cách xài tiền)....
Giờ làm việc đă tới, chúng tôi
lại kéo vào pḥng xử. Sau bữa ăn trưa phiên ṭa chuyển hướng một cách đột ngột.
Ông Chánh Án gọi hai luật sư tới cùng hội ư khoảng mươi phút.
John rồi tới Carl tuần tự trở
lại ghế nhân chứng nhưng mọi chuyện đă ngă ngũ khi Armando thay mặt Bộ Quốc
Pḥng lên nói những kết luận cuối của bên bị.
Luật sư Scott trong đoàn luật sư
của chúng tôi lên tŕnh bày yêu cầu tối hậu của phía nguyên cáo.
Scott nói sẵn sàng đưa Đại diện
của Biệt Kích Việt Nam lên ghế nhân chứng nếu ṭa muốn biết và nghe quan điểm
của chúng tôi.
Chánh Án Shelby Highsmiths nói
mọi việc đă đủ để phán quyết. Ông đă hiểu rơ quan điểm của chúng tôi khi nghiên
cứu những hồ sơ của vụ kiện.
Thêm vài phút hội ư, sau đó bản
án được công bố.
Kết luận của ṭa sau khi xem xét
những ư kiến của đôi bên và đối chiếu với luật pháp hiện hành.
Lệnh và tiên phán rằng : Carl
Witchonske, Chủ Tịch Ủy ban bồi hoàn cho Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam, Francis
Rush, Jr Acting Assistant Secretary of Defense và Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ
phải.......(
đọc bản án đính kèm)
Chiến thắng! Một lần nữa lại
thắng. Thắng lợi nhưng chưa phải là kết thúc. Mọi việc vẫn c̣n ở trước mắt.
Quyền sống và quyền làm người
vẫn đ̣i hỏi phải tiếp tục đấu tranh.
Bọn hoạt đầu cứ mơ hồ về hai chữ
Nhân Quyền. Người lính chiến đấu cho con người và v́ con người có Nhân Quyền
không?
Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam chưa
từng đ̣i tiền. Mục đích tối hậu của cuộc đấu tranh là “ Viết Lại Lịch Sử “ của
cuộc chiến tranh Việt Nam, là đ̣i hỏi được đối xử Công B́nh và thỏa đáng trơng
Danh Dự phù hợp với Quyền làm người “ nhưng Biệt Kích Cảm Tử Việt Nam vẫn đơn
độc trên bước đường tranh đấu, đơn độc giữ được Quyền Năng Đối Tác và bước vào
lịch sử của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ bằng những thắng lợi phi thường.
Tháng mười năm 1998, bốn Biệt
Kích Cảm Tử Việt Nam đă đến đây và chiến thắng đúng vào ngày hai mươi tám cũng
vừa tṛn ba năm “ Những người lính một thời bị lăng quên” xuất hiện công khai.
Một lần nữa
“Nực
cười Châu Chấu đá xe
Tưởng rằng
Chấu ngă, ai dè xe nghiêng”
Nhưng không thể ngủ quên, chưa
hẳn đă xong, cuộc đấu tranh chắc vẫn c̣n tiếp diễn dai dẳng.
Bỗng nhớ lại mấy câu thơ của
người bạn đồng đội đă chết trong cuộc vượt biên qua Thái bằng đường bộ.
“Nặng
trĩu hai vai nợ đấu tranh
Con nguyền
dâng trọn tuổi xuân xanh
T́m vào cơi
chết nuôi mầm sống
Nuôi mộng
tương lai, mộng trưởng thành.”
|