Trang Chủ . Kim Âu . Lưu Trữ. Báo Chí . RFI . RFA . Tác Giả . Chính Trị . Văn Nghệ . Khoa Học . Kỹ thuật . Mục Lục . Quảng Cáo . Photo . Photo 1. Tinh Hoa . Liên lạc

 

Một Trang Lịch Sử (tài liệu US Senate)

 

 

 

 

MINH THỊ

Bài trong trang này nhằm cung cấp thông tin phục vụ yêu cầu tham khảo, điều nghiên của Người Việt Quốc Gia trong tinh thần "tri kỷ, tri bỉ", " biết ta, biết địch" để nhận rơ những âm mưu, quỷ kế, ngôn từ và hành động của kẻ thù và có phản ứng, đối sách kịp thời. V́ mục đích chiến đấu chống kẻ thù chung là Cộng Sản nên nhận được bài cùng lập trường là chúng tôi tiếp sức phổ biến. V́ thế có những tác gỉa chúng tôi đăng bài nhưng chưa liên lạc được. Nếu tác gỉa nào cảm thấy không hài ḷng xin liên lạc qua email, chúng tôi sẽ lấy bài của quư vị xuống trong ṿng 48 tiếng. 

US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn

NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn

 

 

 

 

 

Nguyễn Thái Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Cố vấn an ninh đặc biệt của Reagan-Tỷ phú Ross Perot,Tŕnh A Sám

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

“Who controls the past, controls the future; who controls the present, controls the past.”
George Orwell


"Món Ăn Chân Lư" của
Dương Thu Hương

 


Trọng đạt

 

 



điện báo DCV online mới đăng bài Món Ăn Chân Lư của nhà văn Dương Thu Hương, Ban biên tập cho biết họ đă nhận được bài của bà gửi từ tháng 2-2009 nhưng bây giờ 19 tháng 5- 2009 mới cho đăng nhân ngày sinh của Hồ chủ tịt, họ cũng nói mục đích để rộng đường dư luận.
Bài viết không dài lắm nhưng nhiều chỗ lộn xộn khó hiểu, không có dàn bài rơ ràng, nói chung "nổ" nhiều, chúng tôi xin tóm lược sơ để tiết kiệm th́ giờ của quí độc giả khỏi phải đọc cả bài.
Xin sơ lược.
Mở đầu Dương thu Hương cho biết sau khi cuốn Au Zénith, Đỉnh Cao Chói Lọi của bà được xuất bản, bà đă bị người ta ném đá cả từ ba phía, trước đó bà chỉ tưởng có hai phía là Cộng Sản Hà Nội và những người Việt Quốc Gia hải ngoại tại Mỹ, Úc, Canada, Âu châu…nhưng nay th́ có cả phía những người có văn hoá cao, ôn hoà ở Pháp.
Bà viết bài này để trả lời họ, cả hai phía Cộng Sản Hà Nội và "những người chống Cộng ṇi" ở Hải ngoại.
Vào tháng 11 năm 1987 cơ quan văn hoá Liên Hiệp Quốc Unesco biểu quyết đứng ra vinh danh Hồ chủ tịt như như nhà văn hoá dân tộc nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Người vào năm 1990. Unesco đă bị tấn công chống đối dữ dội do nhóm đường Mới (tại Pháp) gồm các ông Nguyễn thế Anh, Bùi xuân Quang, Huỳnh Bá Yết Dương thành lập năm 1983 cộng với sự tham dự của các nhà báo, sử gia Anh, Pháp như Olivier Todd, J.F. Revel, R.B.Smith. Họ hội thảo tại Thượng nghị viện Pháp ngày 25 và 26-5-1990 và cuối cùng Unesco phải chịu thua hủy bỏ dự định vinh danh Hồ chủ tịt.
T́nh cờ bà mua được cuốn sách tại nhà Nam Á của của nhóm đă đẩy lùi Unesco, sách có nói việc Hồ đă bán đứng Phan bội Châu cho Pháp mà bà cho là ngụy tạo lịch sử và bà lên án Cộng Sản Hà Nội khôn nhà dại chợ đă câm mồm không bênh vực cho Hồ chủ tịt được câu nào. Bọn Hà Nội là đạo đức giả, tham tàn.. và trong khi đa số nhân dân Việt Nam vẫn đời đời kính yêu Hồ chủ tịt…
Người không đụng tới một xu tài sản nhà nước.. bọn Hà Nội xử dụng xác chết của Hồ chủ tịt để cướp bóc nhân dân, chúng tàn phá đất nước. Dương thu Hương chửi rủa bọn cầm quyền Hà Nội là đồ ăn hại không bênh vực được cho Hồ chủ tịt câu nào khi ngài bị xúc phạm.
Bây giờ bà nói với những người đối lập mà bà gọi là "những người hành nghề chống Cộng" như nhóm đường Mới ở Pháp, họ là những người tài cao học rộng được sống ở Âu Châu từ bao lâu nay nhưng là những người không lương thiện đă buộc tội Hồ chủ tịt không có bằng cớ cụ thể nào, nói chung những người hành nghề chống Cộng ở hải ngoại đă bịa sử, phịa sử để bôi nhọ Hồ chủ tịt muôn vàn kính yêu…
Họ tưởng tượng Hồ chủ tịt tàn ác như các bạo chúa Mao, Staline…mặc dù sống ở ngoại quốc họ cũng giả dối, những nhà văn trong nước v́ miếng cơm manh áo nên đă phải nói láo th́ không nói chi.
Hồ chủ tịt giống như những anh hùng đinh, Lê, Lư, Trần … được nhân dân ủng hộ để tiến đến giành độc lập, Hồ chủ tịt cũng đă ở Tây mấy chục năm, ông cũng rất văn minh biết uống rượu nho, nhẩy đầm…ông thoả hiệp với Pháp năm 1946 là chuyện bất đắc dĩ ..
Nhiều đoạn sau lộn xộn và luộm thuộm như một mớ ḅng bong nên chúng tôi không tóm tắt được, nhiều đoạn "nổ zăng miểng" như kho đạn Long B́nh, có lẽ trước đây nhà bà ở gần kho đạn!!!
Bà nói Hồ chủ tịt là người vĩ đại nhất của thế kỷ 20, ông ta thấu hiểu giá trị dân chủ và t́m cách du nhập vào Việt Nam, là người sáng suốt, miền Bắc hô đánh Mỹ, miền Nam hô Bắc tiến, lấp sông Bến hải, Hồ chủ tịt nhận ra sự sai lầm của cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, ông là người đi trước thời đại… kế đó là những ḍng ca tụng công đức họ Hồ giống như trong "đỉnh Cao Chói Lọi"…
Nói chung nội dung bài viết để đả phá chính quyền Cộng Sản Hà Nội tham tàn không bênh vực cho Hồ chủ tịt câu nào khi người bị bọn hải ngoại xúc phạm và đả phá những người chống Cộng nhà nghề bóp méo lịch sử, bôi nhọ Hồ chủ tịt, người là cứu tinh dân tộc. Bài viết có nhiều đoạn khó hiểu, đao to búa lớn nhưng nội dung rỗng tuếch như
"Muốn hiểu biết một thực thể, nhất thiết phải có hai tư thế quan sát:
Tư thế tổng quan: cho phép có một sự nhận xét chung khi so sánh, đối chiếu, phân tích thực thể ấy trong hệ thống của nó và khi đặt kề các hệ thống khác loại.
Tư thế nội tại: buộc người quan sát phải sát nhập như một bộ phận trong thực thể để hiểu được cấu trúc nội tại, cách vận hành nội tại, mối tương liên nội tại giữa các thành phần tạo nên thực thể đó.
Tư thế tổng quan là ưu thế tối đa của các trí thức thế giới trước các đối tượng nghiên cứu "inconnu et infime" xa lạ và không đáng kể như Việt Nam. Họ có đầy đủ khoảng cách thời gian lẫn không gian, độ lùi nhất thiết khi muốn quan sát một đối tượng. Họ lại được trang bị bằng các hệ thống triết lư, chính trị học, địa lư học, dân tộc học, ngôn ngữ học… Tóm lại, tất cả những ǵ cần cho một hành tŕnh trí tuệ. Các thư viện và các viện lưu trữ ở Mỹ cũng như châu Âu là nơi con người có thể ngụp lặn suốt 70 năm của cuộc đời nếu họ bắt đầu đọc sách từ năm 10 tuổi và chết đúng tuổi 80.
Tuy nhiên, cái nh́n nội tại lại là điểm yếu có tính chiến lược. Không có cái nh́n này th́ không bao giờ hiểu nổi cấu trúc nội tại, mâu thuẫn nội tại, cách vận hành nội tại của một xă hội mà trong đó mọi thứ dường như vừa thật vừa giả, một nụ cười có thể kèm theo một nhát dao đâm, sự thổ lộ tâm t́nh giống như màn giáo đầu của một tấn trị phản bội. Tóm lại, mọi thứ đều xảy ra một cách nhù nhịa" (ngưng trích)
Hoặc những đoạn "làm dáng, làm đỏm trí thức" có chêm mấy chữ tiếng Tây cho ra vẻ trí thức nhưng cũng mơ hồ rỗng tuếch như.
"Do thiếu nghiệm sinh, con người thường lắng nghe tiếng nói nội tâm của họ trước tiên, sau đó đi theo các suy luận – những association d’idées, mà những liên tưởng này thường lầm lạc khi áp dụng lên các thực tiễn xa lạ và phức tạp so với cái thực tiễn căn bản, gốc rễ đă đem tới cho họ những ư tưởng và kinh nghiệm đầu tiên.Trên nguyên lư "con người chỉ nh́n thấy cái họ muốn nh́n", những cái đầu sáng giá của nước Pháp đă tạo ra hai hiện tượng của sự huyễn hoặc "fantasme":"
(ngưng trích)
Dương thu Hương có nói ở phần mở đầu bài cuốn "đỉnh Cao Chói Lọi" của bà đă bị cả ba phía người Cộng Sản, người chống Cộng, những người ôn hoà ném đá và chúng tôi cũng xin kể thêm là tác phẩm của bà cũng bị một nhà phê b́nh Tây phương đánh giá thấp về phương diện văn chương có lẽ bà cũng đă đọc rồi, dưới đây là nhận xét của bà Janine Gillon, (phó giám đốc trung tâm thông tin Việt Nam tại Pháp) về cuốn đỉnh Cao Chói Lọi, đăng trên BBC.com tháng 3-2009.
"Dương Thu Hương là một nhà tranh đấu nhiều hơn một tiểu thuyết gia. Tuy nhiên điều này vẫn có thể gây xúc động cho người đọc, nếu thỉnh thoảng bà không lạm dụng cái chủ nghĩa tranh đấu rao giảng.
Cốt truyện này có thể dùng để tạo ra một bi kịch theo kiểu Shakespeare, nhưng hóa ra lại là một truyện dài và nhạt nhẽo, rất dễ đoán trước và có cấu trúc cổ điển, ít sáng tạo, đôi khi khó tin đến mức người ta rất nhanh chóng muốn bỏ mặc cái ông chủ tịch đầm đ́a nước mắt và suốt ngày lư luận suông này cho số phận đáng buồn của ông ta.
Tác giả khi tuyên bố ḿnh đề tặng cuốn tiểu thuyết này cho người bạn đă hé lộ cái bí mật kinh khủng ấy, đă nói như thể bà công bố một điều chưa một ai biết (hoặc một tin tức vô cùng hấp dẫn?) trong khi trên thực tế điều này thuộc về một tập hợp những lời đồn đại mà tất cả những ai viết tiểu sử về Hồ Chí Minh đều đă nói đến từ rất lâu, đồng thời cũng nói rơ rằng không có một bằng chứng nghiêm túc nào cho phép khẳng định các tin đồn ấy.
Và hẳn nhiên, Dương Thu Hương là một nhà tranh đấu nhiều hơn một tiểu thuyết gia. Tuy nhiên điều này vẫn có thể gây xúc động cho người đọc, nếu thỉnh thoảng bà không lạm dụng cái chủ nghĩa tranh đấu rao giảng đến độ rơi vào kiểu cường điệu không thể chịu đựng nổi của chủ nghĩa hiện thực xă hội chủ nghĩa (mà chính bà nói ḿnh chống lại). Đoạn văn tiếp theo, một trong những đoạn cuối của cuốn tiểu thuyết, lại không biến cái mà tác giả gọi là cuộc chiến cả cuộc đời thành một sự nực cười sao?: "Tuy nhiên, kể từ ngày mồng hai tháng chín năm Kỉ Dậu, trên đỉnh trời Hà Nội, luôn luôn treo lơ lửng một lưỡi gươm. Một lưỡi gươm khổng lồ, trong suốt. Người ta có thể nh́n rơ lưỡi gươm ấy vào những ngày thu, trời vắng mây, đặc biệt những ngày trời biếc xanh, xanh tinh lọc sau mưa băo hoặc sau khi cầu vồng hiển hiện. Lưỡi gươm ấy nhằm thẳng xuống cột cờ thành Hà Nội, chờ đợi khoảnh khắc định mệnh để rơi xuống, chặt đứt lá cờ đỏ sao vàng, kết thúc cái chế độ phản trắc và tàn bạo, tiêu diệt loài ngạ quỷ đă cắn cổ hút máu chính dân tộc nuôi dưỡng nó." Liệu đó có phải là kết luận của câu chuyện này không?... "Nghệ thuật không kết luận", Flaubert từng nói vậy."
(ngưng trích)
đọc đoạn văn phê b́nh trên chúng ta có thể hiểu theo bà Janine Gillon th́ giá trị văn chương của cuốn đỉnh Cao Chói Lọi được xếp vào hạng tồi, hạng xoàng, hạng kém… và như vậy bà đă bị cả bốn phía chỉ trích hay ném đá, trong đó ba phía chỉ trích về mặt chính trị và c̣n một phía khác, người ta chê trách cuốn tiểu thuyết của bà là một tác phẩm dở, tác phẩm tồi.
Bài viết của Dương thu Hương kể trên bàn tới sự hư thực của những vấn đề lịch sử nhưng không được chứng minh bằng những dẫn chứng lịch sử, không có tài liệu, sách vở hay nhân chứng nào được tham khảo, phỏng vấn nên không có thể coi là một bài sử mà chỉ có thể coi là như một lư luận một giả thuyết hay một ư kiến riêng mà thôi.
Dương Thu Hương bênh vực cho ông Hồ ở điểm ông là người sáng suốt nh́n ra cái tai hại của cuộc chiến tranh cốt nhục tương tàn từ đầu thập niên 60 trong khi cả hai miền Nam Bắc đều hăng hái tham gia cuộc chiến.
"Đó cũng là người sáng suốt nhất giữa tám người cầm quyền Việt Nam cùng thời đại. Trong khi các đồng chí miền Bắc say sưa nuôi mộng "đánh con hổ giấy Mỹ, cắm ngọn cờ hồng lên khắp hành tinh" và đám người phương Nam ḥ hét không kém phần bạo liệt "lấp sông Bến Hải, xây thành ngăn sóng đỏ”, ông là người trước hết nhận ra cuộc chiến tranh này sẽ là cuộc chiến huynh đệ tương tàn, cuộc chiến ngu xuẩn nhất trong lịch sử dân tộc và sẽ để lại sự tàn phá lâu dài với thời gian.Chớ nên quên rằng chính ông Hồ chứ không phải ai khác đă t́m cách đuổi được 320.000 lính Trung Quốc giả dạng thợ đường sắt đóng ở nước ta từ 1964 đến 1968. Đó là cố gắng cuối cùng của ông trước khi qua đời.Bi kịch của ông Hồ là bi kịch của kẻ đi trước thời đại”.
(ngưng trích)
Chúng tôi xin bà làm ơn chỉ cho chúng tôi cái tài liệu khả tín nào, cuốn sách nào, cuốn phim nào, nhân chứng nào …đă đề cập tới điểm ông Hồ là người sáng suốt này... bởi v́ chúng tôi không thấy bà đưa ra một tài liệu nào, hoàn toàn không có. Về điểm này chúng tôi xin nói rơ hơn về cuộc chiến tranh Nam Bắc 1959-1975.
Có thể là hiểu biết của Dương thu Hương về lịch sử cận đại quá thấp kém hoặc bà giả vờ không biết nên đă có những lư luận dở hơi nửa điên nửa khùng như trên, chúng tôi xin nói rơ thêm một tí. Theo ôngđoàn Thêm (Những Ngày Chưa Quên) năm 1957 Thủ tướng Bắc Việt Phạm văn đồng gửi thư cho ông Ngô đ́nh Diệm xin hiệp thương hai miền Nam Bắc mở đầu văn thư: "Kính thưa Tổng thống" …nhưng bị ông Diệm thẳng thừng từ chối và sau đó miền Bắc Cộng Sản biết không thể chiếm miền Nam bằng thủ đọan chính trị ma mănh được mà phải chuyển sang quân sự khởi đầu từ những năm 58, 59…
Tại sao? miền Bắc bằng mọi giá, sống chết cũng phải chiếm cho được vựa lúa miền Nam, cho dù phải hy sinh hàng triệu hoặc mấy triệu người họ cũng không nề hà, đó mới là nguyên do chính của cuộc chiến , lư luận của Dương thu Hương cho rằng miền Nam hiếu chiến đ̣i lấp sông Bến hải Bắc tiến là hoàn toàn láo khoét và trơ trẽn.
Miền Nam đă anh dũng chiến đấu để tự vệ chống lại cuộc chiến tranh ăn cướp của những thằng nghèo đói đánh thí mạng cùi, xin bà đừng mập mờ đánh lận con đen kết án cả hai miền Nam Bắc.
Dương thu Hương bênh vực cho Hồ chí Minh nhưng lư luận của bà rất yếu ớt và non nớt, nói trắng ra, bà không đủ tư cách bênh vực cho họ Hồ.
Trước hết bà hoàn toàn không biết một tí ǵ về những phương pháp căn bản sơ đẳng của công việc viết sử hay nghiên cứu lịch sử như dẫn chứng, tham khảo nghiên cứu tài liệu, dữ kiện…một tác phẩm văn chương như "đỉnh Cao Chói Lọi" không thể coi là một phương tiện để bênh vực cho một luận chứng lịch sử, một bài viết như "Món Ăn Chân Lư" không phải là một bài nghiên cứu sử mà cả hai chỉ là những lư luận văn hoa nghe chơi cho vui vậy thôi.điều này dễ hiểu v́ bà không được đào tạo để viết sử mà chỉ để viết văn tuyên truyền b́nh dân cho chế độ.
Một nghi án lịch sử , một sự thật lịch sử phải được chứng minh rơ ràng cụ thể bằng những tài liệu sử, sách vở, nhân chứng, phim ảnh đào xới ở các thư viện, văn khố…. chứ không phải chỉ bằng những lời lư luận xuông dù là lư luận đanh thép, đao to búa lớn hay "nổ" như kho đạn Long B́nh.
Về tuổi tác bà cũng không đủ tư cách để bênh vực cho ông Hồ, để luận bàn lịch sử tôi thí dụ nay có hàng trăm, hàng ngh́n nhân chứng, những người đă sống thời 1945 họ kể lại bằng hồi kư, sách báo rằng hồi Việt Minh cướp chính quyền 1945, họ Hồ đă để cho bọn lâu la, bộ hạ thủ tiêu chôn sống các đảng phái đối lập, tôn giáo Cao Đài, Hoà Hoả… hàng vạn, hàng mấy chục ngh́n người.
Nếu Dương thu Hương lên tiếng bênh vực cho Hồ chủ tịt th́ bà hoàn toàn không có tư cách v́ hồi đó bà chưa đẻ, không đủ tư cách để bàn về lịch sử.
Nếu nói về cấp bậc chức vụ trong đảng Cộng Sản, Dương thu Hương chỉ là một đảng viên cấp thấp, một cán bộ tuyên truyền b́nh dân tép riu không có cơ hội tiếp xúc hoặc gần gũi Hồ chủ tịt, bà không phải là người làm việc trong phủ chủ tịt, không phải là uỷ viên Trung ương đảng nên không thể biết một tí ǵ về tâm tư của lănh tụ, bà không có có tư cách ǵ để bàn tới ḷng "yêu nước", tinh thần sáng suốt của Hồ chủ tịt "vĩ đại". Bà không có tư cách để bênh vực cho Hồ chủ tịt và cũng không có tư cách để tô son điểm phấn cho cái ông già này.
Trong bài có đoạn nói
"V́ lẽ đó, tôi hiểu rằng vấn đề cốt lơi của người trí thức Việt Nam lúc này là vấn đề honnête. Những nhà báo, nhà văn, nhà khoa học sống dưới chế độ cộng sản độc tài không thể honnête v́ họ bị trói buộc vào miếng cơm manh áo, bị hăm dọa bởi tù đày và các h́nh thức hành hạ, các loại đ̣n cân năo. Cần phải cảm thông cho họ."
(ngưng trích)
đọan trên đây cho thấy Dương thu Hương bênh vực cho những người nhà văn sống dưới chế độ Cộng Sản, họ không thể honnête (thật thà) được v́ miếng cơm manh áo có nghĩa là họ có quyền nói láo và chính bà trước đây đă là nhà văn tuyên truyền của Cộng Sản đă một thời nói láo, chính bà đă tự thú như vậy, một con người đă một thời nói láo không thể coi là một người lương thiện, trước sau cũng vậy.
Chúng ta phải công nhận một điều, một người đă bị Cộng Sản nhồi sọ hàng mấy chục năm đằng đẵng từ khi mới nứt mắt lớn lên, một con người cuồng tín, u mê đần độn như Dương thu Hương không c̣n biết phân biệt đâu là trắng đen, đâu là phải trái, chính tà th́ thật cũng khó mà bàn bạc nói chuyện . Tại Việt Nam và Hải ngoại từ một đứa con nít cũng biết họ Hồ là một anh nhà quê dốt nát, không có đến một mảnh bằng tiểu học , người đă mang tà thuyết Mác Lê về tàn phá đất nước từ hơn nửa thế kỷ nay vậy mà bà ta vẫn cứ gân cái cổ lên ca tụng Bác bằng giọng tuyên truyền b́nh dân mạt hạng như.
"Bởi v́, đó là người Việt Nam vĩ đại nhất thế kỷ 20, vĩ đại như một con người với tất cả chiều kích nông sâu, nhầm nhỡ và lầm lạc.
Bởi v́, chính ông ta là nhân vật đầu tiên thấu hiểu giá trị của nền dân chủ và t́m mọi cách du nhập vào Việt Nam.
(ngưng trích)
Hoặc
"Vị thế của ông Hồ là vị thế lănh đạo một quốc gia bé nhỏ, nghèo khổ, luôn luôn ch́m đắm dưới ách ngoại xâm. Số phận quốc gia này là số phận kẻ bị tước đoạt và thường xuyên bị nhỡ tàu.Đặt Hồ Chí Minh vào những hồn cảnh cụ thể như thế, tôi thấy ông thật sự là người vĩ đại. Ông không thể làm ǵ hơn.
Nếu dân tộc Việt Nam đủ mạnh để nh́n thẳng vào sự thật, họ sẽ thấy tự hào v́ có ông, một con người sáng suốt lỗi lạc, một người yêu nước chân thành đă cố gắng tối đa để thay đổi số phận cho dân tộc.
Một dân tộc xứng đáng không cần một ông thánh không ăn không ỉa không làm t́nh mà cần một nhà lănh đạo tài ba và có tư cách.
Nếu dân tộc Việt Nam đủ trưởng thành để nhận thức được điều đó th́ họ sẽ hănh diện v́ đă có ông, Hồ Chí Minh."
(ngưng trích)
Thưa quí độc giả, chúng ta "may mắn" được dịp thưởng thức cái "tài làm văn tuyệt diệu" của Dương Thu Hương nhà văn nổi tiếng quốc tế mà người Pháp gọi là Écrivain aujourd’hui mondialement reconnue, bà ta có một bút pháp tuyệt vời thể hiện trong câu " ông thánh không ăn không ỉa".
Trước đây hồi đầu thập niên 1990 nhiều người Việt hải ngoại vui mừng đón nhận nhà văn chống đảng Dương thu Hương v́ họ tưởng rằng bà này cùng chí hướng với chúng ta, phe ta đây rồi!!! Nhưng nay cháy nhà ḷi ra mặt Vẹm , bà ta chửi rủa Cộng sản Hà Nội v́ bọn chúng không dám mở miệng bênh vực cho Hồ chủ tịt vĩ đại khi Người bị bọn chống Cộng mù loà hải ngoại bội nhọ, nhục mạ, bọn Hà Nội chỉ là bọn ăn hại!!
"Chính quyền Hà Nội nếu vẫn coi ông Hồ như vị thánh tại sao không t́m hiểu sự thật để biện minh cho nhà lănh tụ của họ? Tại sao một bộ máy quyền lực thống trị gần 90 triệu con người lại câm mồm nhắm mắt để cho thần tượng dân tộc bị sỉ nhục, bị dập vùi? Tại sao sự im lặng hổ thẹn này kéo dài gần hai thập kỷ mà không một kẻ ăn lương bổng, hưởng ơn huệ mưa móc của chế độ cộng sản Hà Nội nào dám ngẩng đầu lên yêu cầu minh chứng để trả lại công bằng cho người đă khuất?"
(ngưng trích)
Nếu ông Hồ là vị lănh đạo có tư cách muôn vàn kính yêu như bà đă nói ở trên th́ tại sao trên internet, báo chí, truyền thông… trong và ngoài nước từ hàng chục năm nay đầy rẫy những thông tin lột mặt lạ đời tư dơ bẩn, xấu xa, nhơ nhuốc của họ Hồ?
Không có lửa th́ sao có khói?
Trong cuốn Một Cơn Gió Bụi của sử gia Trần Trọng Kim (Khai Trí, Saigon 1973) đă ghi rơ Hồ chí Minh 1944 ở bên Tầu về nước, trên đường về nước Hồ đă lấy một nữ đồng chí tên đỗ thị Lạc, có một người con gái với bà Lạc và cho tới nay hằng trăm bài báo trong và ngoài nước đă cho biết Bác đă biết "thưởng thức" gái trinh.. thế mà bộ máy tuyên truyền của Hà Nội vẫn trơ trẽn nói Bác v́ dân v́ nước nên ở giá, "Bác c̣n zin"?
Nếu nói Bác được nhân dân muôn vàn kính yêu th́ tại sao lại bị nhân dân lột mặt nạ như thế ? trong khi ấy tại miền Nam sau 1963 và bây giờ tại Hải ngoại, mặc dù ông Diệm c̣n bị nhiều người ác cảm nhưng họ lại không hề bêu xấu đời tư ông ấy v́ đời tư của ông không có ǵ là xấu xa cả, hoàn toàn không có.
Như đă nói ở trên, Dương thu Hương đă bị ba bề bốn bên ném đá mà chính bà đă nói như vậy, bà không phải là một chính trị gia v́ hoàn toàn thất bại trong việc thu phục nhân tâm, hoặc có thể bà là một nhà chính trị gia hạng xoàng, hạng bét. Một người được gọi là chính trị gia phải biết cách thu hút được những người ủng hộ, lấy ḷng được quần chúng nhân dân nhưng bà đă hoàn toàn thất bại v́ hễ tḥ mặt ra là bà bị người ta chửi, người ta ném đá. Bà phải biết tại sao người ta ghét, người ta chửi ḿnh? v́ bà hỗn hào, ngang ngược, ngoan cố, cuồng tín, u mê, đần độn.
Bà chỉ bênh vực Hồ chủ tịt bằng những tin đồn tổng hợp 'nghe hơi nồi chơ' chứ không bằng phương pháp nghiên cứu lịch sử, bà không phải là nhà sử gia để có đủ tư cách bênh vực cho họ Hồ v́ bà hoàn toàn không có tí một kiến thức sơ đẳng nào về phương pháp nghiên cứu lịch sử. Bà không đủ tư cách để nghiên cứu sử hay bênh vực cho họ Hồ v́ năm 1945 khi Việt Minh cướp chính quyền bà chưa đẻ, hai năm sau 1947 bà mới mở mắt chào đời, trong thời gian c̣n sống dưới chế độ Cộng Sản bà chỉ là một đảng viên tép riu, một cán bộ viết tuyên truyền b́nh dân hạng bét không đủ tư cách để bàn về con người Hồ chủ tịt cũng như để đề cao hay bênh vực Hồ chủ tịt.
Cuối cùng bà chỉ là một nhà văn, như chúng tôi đă trích lời phê b́nh của bà Janine Gillon người Pháp ở trên, người ta chê giá trị văn chương tác phẩm Đỉnh Cao Chói Lọi của bà là dở, một tác phẩm văn chương hạng xoàng, hạng tồi, hạng kém… Và như thế chúng tôi xin thành thật khuyên bà nên học hỏi thêm, học tập thêm, trau dồi nghề viết văn thêm để viết cho khá hơn, đó là việc bà nên làm để khỏi bị người ta chê văn chương của bà là hạng tồi, hạng xoàng, hạng bét…
Trọng đạt