Chúng ta
đă quen thuộc với lề lối và bộ mặt của truyền thông
tại các nước chưa hoặc đang phát triển, công cụ thô
bỉ (hay cũng có khi ngồ ngộ dễ thương) của các chế
độ hiện hành. Ngược lại, truyền thống độc lập, vô tư
và công bằng của truyền thông Hoa Kỳ th́ đă tỏ,
chẳng phải hai nhà báo tay mềm nhưng ng̣i viết cứng
đă đánh đổ một Tổng thống loại hung hăng đặc biệt 30
năm về trước đó sao. Nhưng đệ tứ quyền, như mọi thứ
quyền lực, chẳng bao giờ lơ lửng không trung mà đều
phải dựa vào một nền tảng sức mạnh. Ở Tây phương, đó
không phải (không hẳn) là chính phủ, là bộ máy chính
trị nào đó, nhưng cũng vẫn phải là một cái ǵ. Trong
kinh tế thị trường, th́ đó là thị trường, là quảng
cáo, là quần chúng móc túi t́m hai đồng kẽm để bỏ
vào máy bán báo.
Hiện nay, hai phần ba dân chúng Mỹ đă ngán ngẩm với
chiến tranh tại Trung Đông, nói đúng ra là ngán ngẩm
với những kết quả của cuộc chiến này. V́ nếu có
người Mỹ chống chiến tranh th́ cũng có nhiều người
Mỹ không chống chiến tranh mà chỉ chống thất bại của
đội nhà trên sân cát sa mạc. Bốn năm về trước, khi
ghi bàn thắng vẻ vang trong mấy tuần đầu và thiệt
hại tối thiểu tại Iraq th́ quần chúng hồ hởi mà tung
hô dân chủ thắng độc tài. Báo chí trung thực mà phản
ánh ba phần tư của dư luận vào lúc đó, và có khi c̣n
đoán được mà nhanh chân đi trước, như trường hợp bà
Judith Miller của tờ nổi tiếng là đứng đắn (có nơi
c̣n cho là “thiên tả”) New York Times trong
chuyện vũ khí hủy diệt tập thể của Saddam. Vụ
Watergate, xin nhắc lại, xảy ra vào lúc mạt triều
của ông Nixon và người Mỹ đă mệt mỏi chứ không phải
là khi ông Kennedy c̣n kêu gọi “Đừng hỏi đất nước có
thể làm ǵ cho chúng ta mà chúng ta có thể làm được
ǵ cho quốc gia”, cho dù chỉ đi gần đến Vịnh Con heo
ở Cuba hay là phải đi xa đến tận China Beach ở Đông
Nam Á.
Giờ là 2007, và chính quyền Bush ngày đực th́ gặp
chuyện Chủ tịch Ngân hàng Thế giới phải chiều bà bạn
gái, sang ngày cái lại chuyện Bộ trưởng Tư pháp ép
ông tiền nhiệm kư công văn trên giường bệnh tại nhà
thương. Đây là những chuyện thật ra vớ vẩn so với
bao nhiêu chi tiết khác tày đ́nh (món nợ quốc gia,
lăng phí và tham nhũng quốc pḥng, tự do bị giới
hạn…), nhưng phản ánh đúng (và nhất là đủ hời hợt)
tâm lư phẫn nộ của quần chúng. Người viết này, hôm
qua trên đường cao tốc c̣n thấy một bumper sticker
mới, loại khẩu hiệu dán đằng sau xe con cá nhân, đặc
trưng của tự do ngôn luận tại Hoa Kỳ: “Tôi đă ghét
Bush từ trước khi đó trở thành phong trào”.
Theo Harper’s Index (tháng 5, 2007), công ty lớn
nhất sản xuất sticker “Ủng hộ quân nhà” vào năm 2004
bán được 4 triệu cái, và năm ngoái (2006) chỉ thoi
thóp được có 48.000! Công ty này chắc sắp phải
chuyển sang khẩu hiệu “Rút quân về ngay” để giữ chỗ
trên thị trường. Trong bối cảnh bất lợi cho chính
quyền Bush hiện nay, truyền thông Mỹ trở thành trung
thực hẳn, ít ra là trung thực hơn vào lúc Băo Sa mạc
c̣n tấp tới.
Năm 2003, quân Mỹ tiến vào giải phóng Baghdad. Trên
công trường Firdos tại trung tâm, dân chúng giật đổ
tượng Saddam Hussein. Cảnh vui mừng này được ví với
bức tường Berlin vào đêm ô nhục này sập đổ, lên đủ
các đài và các báo Tây phương. Ngay vào lúc xảy ra,
có hàng trăm nhà báo quốc tế chứng kiến, họ ngụ ngay
tại khách sạn Palestine ở tại công trường, chỉ việc
ra cửa sổ mà quay phim. Sự kiện lịch sử này do quân
đội Mỹ dàn dựng sau khi bố trí tăng ngăn các ngả
đường vào, biết đâu có quần chúng ủng hộ Saddam đến
th́ rách việc. Trên công trường chỉ có vài ba trăm
người hiện diện, phần lớn là quân nhân Mỹ và một tốp
dân sự người địa phương khoảng chỉ một trăm. Đám này
reo ḥ, ôm hôn các chiến sĩ giải phóng và hè nhau
đập tượng lănh tụ đă bỏ trốn. Nhưng đó là nếu phát
h́nh nguyên cả quang cảnh th́ mới thấy trống vắng,
c̣n quay cận th́ lố nhố những người và đây là lựa
chọn có ư thức của hầu hết các phương tiện truyền
thông [1]
.
Nhân vật ôm hôn lính Mỹ trở thành nổi tiếng ngang
với Brad Pitt với Angelina Jolie và tất cả các con
nuôi con đẻ của hai người cộng lại. Ông lên b́a tờ
Newsweek và lên h́nh vô số báo, một chiếc áo
sơ mi có sọc dài tay lúc th́ cầm búa đập tượng lúc
th́ ḥ kéo dây thừng. Cùng một tuần đó ông lại lên
b́a tạp chí US News & World Report, vẫn chiếc
áo sơ mi đó và ôm hôn anh giải phóng. Nhưng trên tạp
chí này, anh lính này người Anh và ảnh chụp tại
Basra (miền Nam Iraq) khi giải phóng thành phố này.
Tóm lại chuyên gia ôm hôn này chạy từ Đà Nẵng vào
Sài G̣n mà không kịp thay áo, đến đâu th́ hôn đó,
miễn là quân nhân nước ngoài. Ông không thay áo chắc
tại v́ ông chỉ có một cái áo dân sự, mấy ngày trước
có thấy ông nai nịt quân sự rất là oai trên ảnh chụp
khi máy bay Mỹ vừa đưa lănh tụ Ahmad Chalabi về
nước. Đứng ngay sau lănh tụ này, chắc ông là cận vệ
hay một thủ hạ thân tín của vị kia. Chalabi, đứng
đầu tổ chức INC, từng được biết đến như là một tay
lừa đảo ngân hàng, nay mới biết lại kiêm cả tài đạo
diễn.
Một đài truyền h́nh miền Tây nước Mỹ, một tạp chí,
nhật báo, có hàng trăm nhân viên và quỹ tiền triệu
tiền tỷ. Những nhân viên này đều được huấn luyện
trường ốc và đào tạo chuyên môn ở mức cao nhất, chắc
phải đỗ qua điểm C môn đạo đức hành nghề mới được
phát văn bằng. Cũng không thể cho rằng họ không phát
hiện ra màn tuyên truyền hơi bị thiếu diễn viên quần
chúng này, v́ cả trăm phóng viên có mặt tại hiện
trường, có lẽ chỉ trừ một ông, là phóng viên h́nh
Tây Ban Nha bị tăng Mỹ nổ súng vào ngay khách sạn
ngày hôm trước và làm thiệt mạng. Vậy lư do ǵ khiến
trăm người như một lại đồng ḷng hợp tác để phát tán
khắp thế giới màn kịch giữa trời này? Tin này quá
bắt mắt, c̣n hơn là Britney Spears bỏ chồng hay Anna
Nicole Smith tốc váy, và không biên tập nào ở toà
soạn trung ương có thể bỏ qua hay là đặt đúng với vị
trí.
Đây là một trường hợp chung, nhất trí của truyền
thông ḍng chính (ngoại trừ vài biệt lệ như BBC và
tờ Los Angeles Times chẳng hạn có phê b́nh và
cân nhắc) [2]
. Cũng vào dịp hả hê này, nếu đi vào chi tiết từng
cơ quan truyền thông một th́ xiết bao mà kể. Tờ
Newsweek dưới ng̣i bút đoạt giải của phóng viên
Melinda Liu tả lại dinh thự của cậu cả Uday Hussein
và pḥng ngủ riêng của quái kiệt này
[3] . Trên
h́nh là tủ thuốc của Uday nghiện ngập, nào kể là
kích dục và ma tuư. Ảnh này rất tối, thấy bên trong
lờ mờ chai lọ nhưng nếu đem scan lại và dùng thảo
tŕnh như Photoshop để làm sáng ra th́ thấy thuốc
cảm hay nhức đầu và một thỏi kem Preparation H để
trị bịnh trĩ! Bộ phận h́nh của tờ Newsweek
vài chục nhân viên, nào chánh nào phó nào phụ tá,
tập sự, làm việc toàn thời gian, chẳng lẽ không ai
biết dùng Photoshop làm sáng ảnh ra để kiểm soát? Có
chăng là họ biết dùng, để làm tối đi mập mờ trước
khi mang in cho phù hợp với nội dung của bài viết?
Xin nói lại và nói dai là hẳn toàn bộ bộ phận này
đều tốt nghiệp báo chí ở trường lớp nào đó hẳn hoi
chứ không phải là tại chức, chuyên tu.
Ngay mới đây, nhân dịp tăng quân của ông Bush, và ở
mức gọi là “ngồ ngộ dễ thương”, các thông tấn và các
báo loan tin tỉnh queo là quân đội Mỹ “pháo kích vào
khu phố Baghdad để phá hủy các nhà máy sản xuất bom
xe”. Nhà máy bom xe hẳn không diện tích 600 héc ta
như nhà máy Autovaz ở Togliatti, Nga, và hẳn cũng
không to bằng một cái băi đậu xe siêu thị Mỹ mà là
những gara ba mét trên năm nào đó, ở từng trệt dưới
nhà dân cư và lẫn lộn vào. Thay v́ đánh chiếm, dùng
biệt kích bịt mặt ngậm dao ngắn xông vào bắt khủng
bố dă man tại trận như vẫn thấy trong… phim truyện
th́ quân ta an toàn từ xa mà nă pháo vào phố, chết
ông bán kem nhà bên hay bà già dị liệt ở từng một là
tai nạn chiến tranh. Nhưng đây là b́nh thường, an
toàn là bạn, tai nạn chẳng phải là thù. Không thấy
biên tập nào nghĩ đến và nhận ra sự khác biệt giữa
một nhà máy sản xuất xe (Ford, GM…) ở Mỹ và cái gọi
là một nhà máy sản xuất xe bom ở trong phố Baghdad,
chí ít là về mặt bằng công nghiệp. Giờ thử hỏi, nếu
nhà bạn ở trong phố, tức là rất đông người ở, cạnh
đâu đó h́nh như là có một căn kháng chiến cặm cụi
chất nổ trong một cái xe thổ tả th́ bạn có thích ăn
pháo hay không để c̣n biết là nó chính xác đến dường
nào. Nếu phóng viên tại chỗ và biên tập ở trung ương
không buồn h́nh dung ra th́ nói ǵ đến người đọc,
lớt phớt xem qua vào giờ ăn trưa ở cơ quan trước khi
chúi mũi vào trang thể thao.
Chuyện kể là trong thập niên 70, một phái đoàn Liên
Xô của Ban Văn hoá Tư tưởng sang thăm nước Mỹ. Sau
một tháng điều nghiên tại chỗ về tự do ngôn luận và
tự do báo chí, phái đoàn này được hỏi về cái lạ nhất
mà họ nhận xét được trong chuyến đi. Trưởng phái
đoàn vẫn c̣n chưa hết ngạc nhiên: “Tại Mỹ không có
biện pháp cắt sổ gạo hay cho hoá giá nhà, cũng không
có gửi đi cải tạo, bỏ tù hay nhốt vào nhà thương
điên. Chúng tôi không hiểu các ông làm thế nào mà
truyền thông lại vẫn chỉ quảng bá những ǵ mà chính
quyền muốn!” Nhưng chuyện này có lẽ không đáng để
được vui như chúng ta tưởng, trừ những lúc quần
chúng vùng lên để phá tượng, phá tường.
© 2007 talawas