Trang Chủ . Kim Âu . Lưu Trữ. Báo Chí . RFI . RFA . Tác Giả . Chính Trị . Văn Nghệ . Khoa Học . Kỹ thuật . Mục Lục . Quảng Cáo . Groups . Forum . Portal . Tinh Hoa . Da Lat. Liên lạc

 

Một Trang Lịch Sử (tài liệu US Senate)

 

 

 

 

MINH THỊ

Bài trong trang này nhằm cung cấp thông tin phục vụ yêu cầu tham khảo, điều nghiên của Người Việt Quốc Gia trong tinh thần "tri kỷ, tri bỉ", " biết ta, biết địch" để nhận rơ những âm mưu, quỷ kế, ngôn từ và hành động của kẻ thù và có phản ứng, đối sách kịp thời. V́ mục đích chiến đấu chống kẻ thù chung là Cộng Sản nên nhận được bài cùng lập trường là chúng tôi tiếp sức phổ biến. V́ thế có những tác gỉa chúng tôi đăng bài nhưng chưa liên lạc được. Nếu tác gỉa nào cảm thấy không hài ḷng xin liên lạc qua email, chúng tôi sẽ lấy bài của quư vị xuống trong ṿng 48 tiếng. 

US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn

NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn

 

 

 

 

 

Nguyễn Thái Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Cố vấn an ninh đặc biệt của Reagan-Tỷ phú Ross Perot,Tŕnh A Sám

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

THẰNG THẾ CHÔM: PHƯƠNG CÁCH TRUYỀN THÔNG" BỐN LÙ" ĐỐN MẠT.

 

TRƯƠNG MINH H̉A.

 

 

( Lời người viết: trong đạo lư, văn hóa, văn học, người b́nh dân, xă hội Việt Nam....từ xưa đến nay không có" chế độ" gọi những thành phần sau đây bằng ÔNG, BÀ: ăn cướp, giết người, lừa đảo, chôm chỉa, phản quốc, hại dân....ngay cả tu sĩ thuộc loại" mượn đạo tạo tiền" cũng được gọi là" thằng thầy chùa" để phân biệt tăng sĩ chân chính; do đó tục ca dao có hai câu, ăn mày c̣n kính trọng hơn ăn trộm:

" Chó đâu có sủa lổ không.

Không THẰNG ăn trộm, cũng ÔNG ăn mày".

     Trong tinh thần đó, bài viết nầy cũng không có" qui chế" gọi những thành phần trên là Ông, mà chữ THẲNG được dùng, là phù hợp với những việc làm của họ. Cám ơn quí bằng hữu, niên trưởng, chiến hữu, đă điện thoại, email....khi đọc tin giả, dựng lên trong nồi cháo heo take 2 tango, xin xác  nhận là: không có chuyện đó xảy ra).

 

" Nồi cháo heo theo THẾ bắt cụ. (*)

Thằng chôm đốn mạt, PHƯƠNG bốn lù". (*).

     Đấu tố là một trong những biện pháp ăn cướp, giết người công khai của tất cả các đảng cướp Cộng Sản sau khi cướp được chính quyền, nhằm triệt hạ những thành phần khác, đối kháng, biến dân chúng thành bần cùng, để dễ cai trị bằng chế độ độc tài bạo ngược. Đấu tố được ngụy trang bằng cái gọi là" đấu tranh giai cấp" để cải tạo xă hội, tiến lên xă hội chủ nghĩa, chuẩn bị tiến tới" thiên đàng Cộng Sản" mà thời gian th́ không bao giờ được qui định; đó là cái bánh vẽ mà người Cộng Sản trưng bày với màu sắc rực rở, theo đúng chủ nghĩa do Karl Marx đề xướng và Lenin áp dụng, đưa đến thảm sát hơn 100 triệu người và hàng tỷ người bị tướt đoạt nhân phẩm, quyền sống, hậu quả kéo dài đến ngày nay. Đấu tố qua nhiều h́nh thức, từ nông thôn đến thành thị, văn học....gây ra biết bao nhiêu thảm cảnh cho con người bất hạnh bị đảng cướp Cộng Sản cai trị.  Cũng như công thức chung của tà thuyết Marx Lenin, thằng Hồ Chí Minh mang vào nước Việt Nam, gieo bao tai họa, nhiều triệu người bị tàn sát và khi" cướp" được chính quyền, thằng Hồ ra tay tàn sát dân đủ mọi thành phần trong xă hội:

       Thời kỳ ĐẤU TỐ miền bắc sau 1954: sau khi cấu kết với hai quan thầy Nga-Tàu và thực dân Pháp, chia đôi đất nước qua cái hiệp định Geneve, ngày 20 tháng 7 năm 1954. Ở miền Bắc, thằng Hồ Chí Minh ra tay ngay, hắn chỉ định cho hai đàn em là thằng Trường Chinh và Hồ Quyết Thắng, huy động chừng 50 ngàn tên" đầu trâu mặt ngựa" hầu hết là ít, hay không bao giờ đi học, thành phần" bất hảo, đầu trộm đuôi cướp, du thủ du thực", cùng nhau phát động chiến dịch mang tên" cải cách ruộng đất" lê búa liềm, mă tấu khắp nông thôn, trong chỉ tiêu chém giết, cướp của, nhắm vào nhiều thành phần, được qui vào một lần cho gọn; nên ngay cả cố vấn Trung Cộng c̣n khen Hồ Chí Minh giết người, cướp của giỏi hơn họ nhiều, v́ ở Trung Quốc, chỉ mới cải cách ruộng đất thôi. Thời đó, miền Bắc nhuốm màu tang, với những hung thần cải cách ruộng đất, qua khẩu hiệu:" trí, phú, địa, hào, đào tận gốc" và hành động có bài bản:" dựa vào bần nông, liên hiệp trung nông, đoàn kết phú nông, tiêu diệt địa chủ", nhưng sau khi diệt địa chủ, trung nông đôn lên và hết th́ sang phú nông, đấu tố theo" chỉ tiêu" mà chúng gọi là" tỷ lệ kích"....cuối cùng chỉ c̣n bần cố nông; tuy nhiên thành phần nầy cũng bị Hồ Chí Minh giết một số qua chủ trương của Lenin:" bần nông, hàng giờ tiến lên giai cấp địa chủ". Sau thời gian ngắn thi hành chính sách đấu tố, hơn 200 ngàn người bị giết, v́ họ có đất từ 2 mẫu trở lên, trí thức, người không phục đảng, cũng bị" đấu tố" thật dă man. Cuộc đấu tố tàn nhẩn đến độ, người trong nhà nếu muốn sống, hay tạm thời thoát nạn, phải đấu tố cha mẹ, ông bà, họ hàng....bằng chứng là Nguyễn Khắc Việc, một kẻ có học thời đó, vổ tay reo ḥ khi thấy đám nông dân dốt bắt thân sinh là cụ Nghè Hương Sơn Nguyễn Khắc Niêm nhốt vào củi, chờ bị đưa ra ṭa án nhân dân, với quan chánh án dốt, do đảng chỉ định. Một số tên Cộng Sản dă man, c̣n bắt nạn nhân phải ăn phân người để hạ nhục, trước khi bị hành quyết và một số địa chủ phải tung hô câu:" Hồ Chí Minh muôn năm" trước khi bị đập đầu, cắt cổ, bắn chết... theo lời hứa, nếu muốn con cháu, gia đ́nh được yên; tuy nhiên, sau khi giết hết những thành phần bị qui trong chiến dịch, vợ con vẫn bị hành hạ, trù dập nhiều thập niên, tàn tệ nhất là những con gái vị thành niên bị những tên" mặt người dạ thú" Việt Cộng hăm hiếp, giết chết sau khi thỏa măn thú tính, bạo quyền Hà Nội c̣n cho phép các quan cố vấn Trung Quốc hăm hiếp phụ nữ trong các gia đ́nh bị đấu tố, đúng là" rước quân Tàu về hăm hiếp phụ nữ Việt", đây là một trong những tội ác tày trời của bọn Việt Cộng.

      Trong văn học, Hồ Chí Minh phát động chiến dịch đấu tố các văn nghệ sĩ như vụ án Nhân Văn Giai Phẩm, tàn tệ là các nhà văn nghệ sĩ nầy đấu tố lẫn nhau để được sống, như Nguyễn Tuân được coi là nhà văn"  biết sợ mới sống". Một số nhà văn bị giết như Phan Khôi, thi sĩ Nguyễn Bính ( bị đầu độc) và phần c̣n lại thân bại danh liệt như Hữu Loan, Quang Dũng, Phùng Quán....tóm lại, đấu tố là biện pháp thanh toán các thành phần trong xă hội, cướp của giết người công khai, khủng bố nhân dân, được áp dụng có bài bản, với phương thức sau đây:

-Kích động hận thù để cho những người nghèo, thất học đứng lên đấu tố những người giàu, có học bằng những ngụy chứng, nhằm thỏa măn tự ái, tư thù cá nhân.....

-Xúi dục những người ít học, dốt nát làm c̣ mồi để đấu tố những đối tượng mà đảng muốn" giết sạch, cướp sạch, lấy sạch".

-Khai thác sợ hải của con người để biến họ thành những" nhân tố" đấu tố người khác hầu được tạm yên. Do đó, người ta không ngạc nhiên khi thấy con cháu họ hàng, bạn bè....tố cáo lẫn nhau khi chiến dịch phát động.

    Trong các cuộc đấu tố, có hai thành phần như sau:

-Ṭa án nhân dân: do đảng Cộng Sản dàn dựng, chỉ định những" quan chánh án" vừa dốt, vừa ngu vừa ác.

-C̣ mồi: là những người thuộc thành phần dốt, ít học, được mớm mồi để đấu tố, dàn dựng chứng cớ gian, mù mờ..... đứng lên đấu tố và bên dưới được c̣ mồi vổ tay, tán dương, thế là nạn nhân bị kết án tử h́nh.

    Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Việt Cộng áp dụng lối đấu tố nầy vào miền Nam để vơ vét sạch, nhưng dân chúng không hưởng ứng như thời miền Bắc đầy sợ sệt, nên chúng bị thất bại; tuy nhiên, chỉ có thành phần" Việt Cộng ba mươi" làm theo những ǵ Cộng Sản muốn, nên dân chúng có hai câu ca dao:

" Việt Cộng thằng giết, thằng chừa.

Ba mươi giết sạch cho vừa ḷng dân".

      ĐẤU TỐ TRUYỀN THÔNG HẢI NGOẠI: Tưởng đâu cảnh đấu tố đă trở thành lịch sử ( make history), nào ngờ lại xảy ra ở hải ngoại, ngay tại đệ nhất siêu cường Hoa Kỳ. Dù h́nh thức có khác đấu tố địa chủ, đánh tư sản, nhân văn giai phẩm...nhưng phương cách giống nhau, cùng một bài  bản mà ra. Trong các cơ quan truyền thông hải ngoại, do người Việt tỵ nạn chủ trương, th́ NỒI CHÁO HEO TAKE 2 TANGO do thằng THẾ CHÔM thực hiện, đă và đang phát động chiến dịch đấu tố trường kỳ qua nhiều h́nh thức như:

-Chôm bài của người khác viết, để biến thành" tư liệu" trong nồi cháo heo và phần dưới là Ư KIẾN của các" đấu tố viên nặc danh" thành phần c̣ mồi hay do chính thằng Thế Chôm" tự biên tự diễn" để mổ xé, cắn xé, đấu tố tác giả.

-Những người viết bài, v́ không biết rơ bộ mặt thật của thằng Thế Chôm, nên tự đưa đầu vào cho chúng" thi đua đấu tố" bằng những ư kiến không đứng đắn, đó là những" nhà phê b́nh văn học không người lái" cứ moi móc theo đúng ư muốn và chính sách của nồi cháo heo.

" Tiếc thay công khó viết bài.

Để cho ruồi nhặng, trổ tài phân thây".

-Những người mà thằng Thế Chôm ghét, thông thường là những người chống Cộng quyết tâm, được Thế Chôm dựng lên bài viết đoạn các" đấu tố viên" đánh phá, chửi bới, chụp mũ....nhằm triệt hạ dùm cho Việt Cộng, gây rối loạn cộng đồng, xôn xáo truyền thông. Muốn làm việc nầy, trước hết thằng Thế Chôm cố gắng làm như là người chống Cộng, đăng những bài viết chống Cộng cờ vàng để ngụy trang dă tâm bên trong; thỉnh thoảng c̣n" LÊN GIẢ" là bị hacker xâm nhập, nghĩ một thời gian ngắn, để cho mọi người lầm tưởng" nồi cháo heo take 2tango đúng là chống Cộng thứ thiệt, nên thường bị Việt Cộng đánh.... đây cũng là loại" tung tin giả" được hắn làm từ nhiều năm qua, nhưng không thể lừa được ai, nếu biết xài internet. H́nh như thằng Thế Chôm kinh thường người khác, nên mới bày ra chuyện lên giả" bị kắc kè xâm nhập" đánh tan tành như mây khói và sau đó vài hôm th́ tiếp tục" lên giả" nữa.

     Do bản chất đấu tố đó, nên thằng Thế Chôm là tên:" BỐN LÙ ĐỐN MẠT" (*) qua những việc làm sau đây, nói có sách, mách có chứng, chứ không nói khơi khơi nhé:

1-Nói láo đốn mạt: Thằng Thế Chôm lếu láo cho là chỉ có cái website:" tituti" với 3 tháng, cũng hơn số người đọc tinparis; phần nầy bị ông Hứa Vạng Thọ lột mặt, sau khi ra thời hạn chứng minh, nên thằng Thế Chôm bèn" tịnh khẩu" ú ớ, không dám nói vấn đề nầy nữa. Ḷi ra là thằng nói láo như Vẹm.

2-Chôm chĩa đốn mạt: lấy bài của Trương Minh Ḥa, không xin phép, dù có email liên lạc, đă thế mà c̣n cắt bài của người ta, đúng là tay chôm chỉa đốn mạt trong làng truyền thông hải ngoại.

3-Chụp mũ đốn mạt: qua vụ huề thượng" THÍCH ĐỂ RÂU" phát động hai SÁCH LƯỢC khi mới tung ra, trở thành XƯỢC-LÁCH là:" biểu t́nh tại gia" và" bất tuân dân sự" là phù hợp với đường lối của băng đảng Việt Tân và Việt Cộng:" dùng bất bạo động để tháo gở độc tài" nhằm tránh dân chúng xuống đường biểu t́nh, làm sụp đổ chế độ như ở Liên Sô vào tháng 8 năm 1991, hay gần đây là ở Iran làm rung rinh chính phủ độc tài của Mohamoud Ahmadinejad....và bất tuân dân sự là giết dân, lúc t́nh h́nh kinh tế khó khăn, ở nhà chết đói sao?. Làm chính trị hay là lănh đạo tinh thần tôn giáo mà không thương dân, thử hỏi dân có phục không?. Những người như Hứa Vạng Thọ, Trần Thanh, Trương Minh Ḥa, Hàn Giang Trần Lệ Tuyên, Nam Nhân, Việt Thường, kim Âu......dám đưa ra sự thật, th́ bị thằng Thế Chôm chụp mũ là: điện báo tinparis là công an... đây là lối" Chụp mũ đốn mạt", cố t́nh" gở gạc" bại sách, luồn lách làm lợi cho Việt Cộng.

    Được biết, tăng sĩ là những người tu hành, không làm ǵ cả, được Phật Tử ( chính là những người có tâm bồ tát thật sự) đóng tiền, nuôi dưỡng để cho tăng tu hành mà" thanh tâm trường an lạc". Đáng lẽ ra th́ tăng phải biết thương Phật tử, nhờ họ mà ḿnh mới sống và có phương tiện t́m đường giải thoát, trái lại nhiều tăng đă lạm dụng tinh thần" kính tăng" mà làm thầy ngang hông, mượn đạo tạo tiền, dẫn dắt chúng sanh vào thảm họa, như đám Ấn Quang trước và sau 1975 ở trong nước và hải ngoại. cũng giống như mọi người" lấy chùa làm nhà", Huề thượng" Thích Để Râu" là người ăn cơm Phật tử mà làm chuyện dữ, thuộc khối Ấn Quang, trước 1975 cũng từng vào mật khu ở Tây Ninh để" hội ư"; ngài từng du học ở Ấn Độ, cũng là do tiền của Phật tử đóng góp; tuy nhiên cái khối Ấn Quang nầy đa số là:" núp bóng từ bi, đâm sau lưng chiến sĩ", cầm đầu với Thích Trí Quang, là đồng đạo" thân thương" của ngài" Thích Để Râu" ( thân thương, tâm đầu ư hợp nên mới cùng nhau làm thơ tù, là điều không khó hiểu).

     Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, nhiều người từng là du kích, cán ngố gốc miền Nam bị ra ŕa, phục viên....nên trong thành phần tăng ni Phật Giáo Ấn Quang cũng bị đá văng ra ngoài, dù ngày" đại thắmh mùa xuân" họ huy động hàng trăm tăng ni ra đón những đoàn quân:" giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào", ngày 19 tháng năm 1975 làm vía Hồ Chí Minh tại chùa Ấn Quang, huy hoàng hơn vía Phật và có cao tăng đứng lên đọc" tham luận" kể công đóng góp cho" cách mạng" của quỷ đỏ vô thần. Một số tăng sĩ như Thích Thiện Minh (Đổ Xuân Hàn) bị bắt và giết trong tù, c̣n Quảng Độ, th́ chống đảng, nhưng cũng" thành thật tự phê, tự kiểm" mà được sống, trở thành" con tin sống" ở Việt Nam để Việt Cộng làm áp lực với quốc tế về t́nh trạng nhân quyền, tự do tôn giáo, nên Việt Cộng khi bắt, khi thả, khi bao vây Thanh Minh Thiền Viện nếu có phái đoàn ngoại quốc hay Hoa Kỳ lên án, tùy theo" triều cường nhân quyền" mà Việt Cộng có thái độ thích hợp để được tiếng là:" có cải thiện t́nh trạng nhân quyền và tự do tôn giáo ở Việt Nam.."....Quảng Độ cũng là người b́nh thường, so ra th́ c̣n thưa nhân cách của bất cứ người lính VNCH nào đóng góp trong cuộc chiến bảo vệ quê hương. Trong khi lính trải thân nơi chiến trường, th́ Quảng Độ và các tu sĩ Ấn Quang không đóng góp công sức bảo vệ quê hương, sống an nhàn nhờ cơm bá tám, mà lại" đi đêm" với kẻ thù, gây rối hậu phương, nhiễu nhương dân lành qua những cuộc xuống đường, đem bàn thờ Phật, tự thiêu..... nếu ngày nay Ngài Quảng Độ chỉ làm như Thích Trí Quang ở miền Nam trước 1975, th́ Phật tử và đồng bào hải ngoại ủng hộ ngài tối đa; chế độ Cộng Sản phải đương đầu bao khó khăn, th́ quốc nạn và pháp nạn hy vọng giải trừ như ở Liên Sô, Đông Âu.

    Tuy nhiên sau khi biết ngài bị thất sủng, trở thành" đối kháng" như cán bộ Việt Cộng bị đá khỏi bộ máy cầm quyền, cáo cấp như bác sĩ Dương Quỳnh Hoa....hay lên tiếng phê b́nh đảng, nhưng vẫn lưu luyến cái thờ" cách mạng" vàng son trong từng... th́ Phật tử và dân chúng đă" bao dung" rở rộng tấm ḷng, như bồ tát, quên hết cái quá khứ mà Quảng Độ từng đóng góp gây nên đại" nghiệp báo" và" cộng nghiệp" trong khối Ấn Quang, tiếp tay đưa đến thảm họa 30 tháng 4 năm 1975. Người ta lầm tưởng là ngài" đoái công chuộc tội, sám hối" nên gởi tiền, ủng hộ, vận động bên ngoài tối đa và tin tưởng là Quảng Độ, cái phao cứu nguy quốc nạn, pháp nạn....nào ngờ ngài đă" đâm sau lưng" qua" biểu t́nh tại gia, bất tuân dân sự", như cây kim để trong bọc lâu ngày ḷi ra, làm thất vọng nhiều người, nên ngài không được giải Nobel cũng phải, ủy ban cứu xét rất sáng suốt, chớ không u mê như một số người tôn ngài như" thánh tăng". Một điều chắc chắn là: so ra th́ ngài không thể sánh bằng đức Đa Lai Đa Ma, lănh đạo tinh thần của dân Tây Tạng, chính đức Đa Lai Đa Ma c̣n không nhận là Phật Sống ( living Buddha) và ngài khiêm nhường" humble monk" ( tu sĩ Phật Giáo b́nh thường). Do quá tâng bốc mà ngài Quảng Độ trở thành thần tượng, nên ai đưa ra cái ǵ khác là bị chụp mũ là công an, như nồi cháo heo Take 2tango đă làm trong thời gian qua.

    Để râu là một trong cái Mode thời trang có quá tŕnh lịch sử lâu dài, ngày xưa vua Tàu hay để râu năm cḥm, để hợp với phong cách" thiên tử" hay tiên phong, đạo cốt....h́nh như người Tàu chán để râu sau hàng ngàn năm lịch sử" để râu" nên các tay lănh tụ Cộng Sản như Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu B́nh, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào....với" hiện đại hóa" mà trở thành" mày râu nhẳn nhụi, áo quần bảnh bao". Theo suy nghĩ của người b́nh dân qua hai câu cao dao:

" Để râu không phải là già.

Để râu phân biệt đàn bà, đàn ông".

    Một số người cho là: những ai hay để râu là những hạng người:-không tự tin ḿnh nên phải để rau để làm b́nh phong, che khuất cáo khuyết điểm tiềm ẩn trong tâm-Những người có mưu đồ gian manh, hay để râu để che dấu-Để râu cho đẹp, là một thứ thời trang. Trên thế giới, nhiều nhà độc tài hay để râu như Hitler, Lenin, Stalin....Việt Cộng có thằng Hồ Chí Minh với bộ râu giống như" ông Tiên trong hộp thuốc XỨT LÁT" và miền Nam có hai ông tướng: Nguyễn Cao Kỳ râu kẽm Nguyễn Khánh với râu dê, hai ông nầy không ra ǵ sau khi mất miền Nam. Những người tu hành, thuộc đạo Thiên Chúa, các linh mục, giám mục, tổng giám mục, hồng y, giáo hoàng thường không để râu, chỉ trừ Chính Thống Giáo ở Nga, Hy Lạp là các vị lănh đạo có râu ria rậm rạp. Tuy nhiên, tăng sĩ th́ đầu c̣n cạo, huống chi râu, v́ cơi đời nầy là tạm bợ, bỏ hết các thứ như râu, tóc để giải thoát. Giới tu sĩ Phật Giáo ít ai để râu, nhưng cũng không phải ngoại lệ: tương truyền Đức Bồ Đề Đạt Ma từ xứ Thiên Trúc (Ấn Độ) sang truyền đạo vào năm 449 sau công nguyên, nghe nói ngài để râu, nhưng không chính xác; cho nên sau khi ngài viên tịch, th́ h́nh ảnh ngài ít người biết, nhưng người nh́n thấy ngài là Tống Vân, lúc ngao du ở núi Tùng Sơn, sau đó vẽ lại và nhiều họa sĩ khác, có h́nh có râu, h́nh không, nên chưa chắc ngài để râu. Tuy nhiên theo Quảng Ni Lăo Tử, tức là Tường B́nh Công Chúa, ái nữ vua Ung Chính ( triều Măn Thanh) xác nhận trong quyển:" Vơ Thuật tùng thư", th́ nhân vật Bồ Đề Đạt Ma là có thật trong lịch sử Trung Hoa và Phật Giáo. Huề thượng Thích Quảng Độ để râu dài, ngó xớn y như hàm râu" Hồ Chí Minh", không biết ngài để râu có ư nghĩa ǵ?. Nhưng đây cũng có thể là phù hợp voơi câu sấm:

" Chừng nào thằng gốc làm vua.

Thế gian cạo trọc, thầy chùa để râu".

4-Dựng chuyện đốn mạt: ngày 20 tháng 6 năm 2009, thằng Thế Chôm dành ra một cột báo, môột việc làm có chủ đích, phao tin" Trương Minh Ḥa bị đánh trong một buổi tiệc, do bất đồng chánh kiến", Không biết thằng Thế Chôm lấy tin ở đâu, có thông tín viên ở khắp nơi như" nhân dân mắt khóm tai bèo" mà biết hết, để dành một cột đăng y như thiệt?. Tin nầy ban đầu gây hoang mang, khiến nhiều bạn bè khắp nơi gọi điện thoại, email...từ Hoa Kỳ, Âu, Úc....sau khi họ biết đây là TIN GIẢ, tung ra, th́ từ nay cái nồi cháo heo take 2 tango và cả đài truyền h́nh trở thành" trung tâm nói láo như Vẹm" ở hải ngoại, là tự làm mất khách hàng, đưa đến giảm quảng cáo, khi người ta biết cơ quan truyền thông nào do thằng Thế Chôm làm là không thể tin, nhất là phần tin tức. Lấy ḷng tin khách hàng rất khó và lâu, mất nhiều thời gian; nhưng làm mất ḷng tin rất dễ, chỉ nói láo một lần là coi như không c̣n người tin. Câu chuyện bên Tàu, U Vương v́ muốn nh́n thấy nụ cười của nàng Bao Tự, mà đốt Phong Ḥa Đài, các chư hầu kéo tới, sau đó biết là" lên giả", kỳ sau lâm nguy thiệt, đốt lên, không có ai đến tiếp cứu, thế là vua đành phải chết thôi. Ngày nay, khác với thời trước 1975, thông tin mau lẹ, làm cho Việt Cộng chùng bước. Tuy nhiên, mục đích tung tin giả nầy của thằng Thế Chôm, dành một cột trong nồi cháo heo Take 2 tango là điều mà người ta có thể đoán, với những lư do sau đây:

-Bị Trương Minh Ḥa" tẩn" te tua trên diễn đàn, nên thằng Thế Chôm tức quá, viết không lại, lư luận cùng, tư tưởng cụt, nên tức khí làm bậy, đưa tin giả cho đă tức, là lối làm của kẻ quẫn trí làm bậy.

-Bị thiệt hại tiền, uy tín, khi các cơ quan truyền thông ở ngay California, các tờ báo giấy đăng về cái dỏm của" nồi cháo heo take 2 tango" và thằng Thế Chôm bị quần, nên không kịp kêu" en, éc" như bị trúng phải bí kíp" hoạn Trư đại pháp" của gă đệ nhất thiến heo thành Hà.

-Triệt hạ uy tín cá nhân Trương Minh Ḥa, đây cũng là lối" khủng bố tuyên truyền" với thâm ư là" đó, những người chống Cộng, chống Quảng Độ...là coi chừng bị người ta đánh.....thật ra, cái lối nầy quá ấu trĩ và mang tính cách" trẻ con" dù thằng Thế Chôm lớn nhưng c̣n" ghiền" vú mẹ" nên mới làm chuyện nầy.

-Đây cũng là lối ĐẤU TỐ mà thằng Thế Chôm áp dụng đúng theo sách vở Karl Marx, sách lược của Trường Chinh, Hồ Quyết Thắng ra tay từ sau 1954 ở miền Bắc, được áp dụng vào truyền thông hải ngoại. Thằng Thế Chôm cũng" dựng lên cái màng: Trương Minh Ḥa bị đánh" và bên dưới là phần Ư KIẾN của các" đấu tố viên" c̣ mồi ( như đám nông dân dốt ở miền Bắc sau 1954), có khi là" ư kiến tự biên tự diễn" của thằng Thế Chôm ( có ư kiến dài hơn bài viết nhiều lần), v́ thằng Thế Chôm không dám dùng lư luận để thuyết phục, nên phải dùng" ư kiến" để hổ trợ... đó là sách lược:" dựa vào c̣ mồi, liên hiệp Vịt Tiềm, đoàn kết đón gió, bôi nhọ đối tượng". Cho nên, trong phần ư kiến, đa số là BA KHÔNG:" không tên thật, không địa chỉ, không số điện thoại" như lối làm báo đứng đắn của các cơ quan truyền thông các nước tự do, với phần" letter to editor", thế là trong nồi cháo heo take 2tango, thoang thoảng ư kiến" Vịt Tiềm", đón gió và biết đâu có cả Việt Cộng nữa....

     Sau khi" TIN GIẢ" được dựng lên bởi thằng" chánh án ṭa án nhân dân truyền thông Thế Chôm " th́ phần dưới ư kiến của các đấu tố viên rộ lên như cảnh đấu tố 1954 ở miền Bắc. Đấu tố lộn thời điểm, lộn môi trường và lộn người, nên thằng Thế Chôm bị hố, ngậm máu phun người dơ miệng ḿnh là chắc chắn. Người viết bài nầy làm truyền thông v́ lư tưởng, chớ không làm thương mại như take 2 tango, có đài truyền h́nh, nên sau khi tung tin giả nầy, chắc chắn số đông bằng hữu ở Hoa Kỳ, các nơi biết take 2 tango là nơi" tung tin thất thiệt như Việt Cộng" làm hoang mang ở hại ngoại, ḷi ra nơi nầy từng đánh phá người khác bằng tin dỏm, dựng chuyện và họ tẩy chay, lan truyền như cơn địa chấn....chắc có lẽ đây là bí kíp cha truyền con nối cái nghề" dùng tin giả, tạo dựng câu chuyện" để bán báo, thu hút độc giả....trước 1975 tại miền Nam. Một số chủ báo, ỷ là có cơ quan truyền thông, nên hay dùng" blackmail" những tay nhà giàu, thương gia để kiếm chác.Thí dụ như: biết tay giàu có lăng nhăng đào, vợ nhí, th́ mấy tay làm báo bất lương nầy ṃ tới hâm dọa, nên phải chi tiền để tránh" scandal" trên báo. Có khi dựng chuyện không có, như câu:" theo nguồn tin chưa kiểm chứng, th́ thương gia Nguyễn Văn X...có cô vợ nhỏ ở Cầu Chữ Y..." khiến vợ hắn ghen, sau đó phải chi tiền cho" nhà báo" để đăng một bài" đính chánh"; đó là nghề làm báo bất lương, đúng nghĩa" nói láo ăn tiền"; tuy nhiên, bây giờ lại thấy đăng tin giả:" Trương Minh Ḥa bị đánh.." cũng là: nghề của ḍng họ thằng Thế Chôm. Được biết, sau khi trung tướng Dương Văn Minh đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963, một số tờ báo thân Ấn Quang đă hùa theo, ghép h́nh bậy bạ để bêu xấu bà cố Vấn Ngô Đ́nh Nhu, nh́n biết ngay h́nh ghép nhưng được đám c̣ mồi hùa theo" đấu tố", những ai sống thời đó, biết những tay làm báo nầy là ai. Được biết, bà Ngô Đ́nh Nhu, tức là Trần Lệ Xuân, người phụ nữ Việt Nam có công đem đến công bằng nam nữ b́nh quyền, qua đạo luật gia đ́nh, là một thành quả" cách mạng xă hội" đáng ghi nhận; cho nên những thằng nào làm báo kiểu đó, đáng bị phỉ nhổ, không đáng xách dép cho bà cố vấn, những thằng làm báo kiểu nầy chớ nên dạy" bí kíp" dựng chuyện TRẮNG thành ĐEN ở hải ngoại, cái chiêu nầy đă lổi thời như bịnh đậu mùa ở các nước Tây phương vậy.

     Trong phần ư kiến với mục đích ĐẤU TỐ trong nồi cháo heo take 2 tango, đây là lối làm báo theo" định hướng xă hội chủ nghĩa" nên không thể áp dụng thành công, có kết quả ở xứ dân chủ, nên cũng có biện pháp chế tài. Nếu ở Úc Châu, cứ liên lạc với bộ Thông Tin ( Communitcation deptment) có phần hành nghề truyền thông, người ta có quyền khiếu nại về vi phạm luật, như Y Kiến đọc giả của một tờ báo, sai qui định, phỉ báng cá nhân.... trong bộ thông tin có phần" Code of pratice" để tránh những vi phạm. Chắc chắn là ở Hoa Kỳ cũng có cơ qua bảo vệ cá nhân, nạn nhân bị sách nhiễu của các cơ quan truyền thông, nên những ai từng bị thằng Thế Chôm, dùng nồi cháo heo Take 2 tango với phần ư kiến" nặc danh" bôi nhọ, dựng chuyện....có thể t́m đến bộ thông tin, viết thơ hay email, có sẽ cung cấp những tin tức cần để cho người ta khiếu nại, nhớ lấy những phần ư kiến đọc giả để làm bằng chứng.

 

GHI CHÚ:(*) những chữ trong phần nầy, người viết không có mục đích nói lái, mà có ư nghĩa hẳn ḥi, tùy theo đọc giả suy nghĩ trong tinh thần dân chủ như câu tiếng Anh:" I write, you decide", do đó, xin được giải thích một số chữ dùng trong bài nầy như sau:

-BỐN LÙ: tức là BỐN thừ LÙ ra từ nồi cháo heo take 2 tango do thằng Thế Chôm thực hiện: nói láo đốn mạt, chôm chĩa đốn mạt, chụp mũ đốn mạt và dựng chuyện đốn mạt.

-Thế bắt cụ: là thế làm báo bắt chước cụ thân sinh của thằng Thế Chôm.

-Phương Bốn Lù: là từ phương hướng đấu tố, lù ra bốn cái đốn mạt, được nêu trên.