Đặng Tiến! Ông là ai?
Bài viết của Hồ Công Tâm
Một ông chủ báo chợ ở Atlanta (Georgia) nói với tôi rằng “trong vụ đấu tranh phản đối Trung Tâm William Joiner Center, Trường Đại Học Boston đă tuyển cán bộ Cộng Sản Việt Nam (là Hoàng Ngọc Hiển và Nguyễn Huệ Chi) từ trong nước ra, viết về người Việt tị nạn ở hải ngoại, chúng ta đă thành công bởi v́ sau hai cán bộ văn hóa Việt Cộng Hiển và Chi là hai người Việt sinh sống ở hải ngoại: nhà văn Đặng Tiến, hiện định cư ở Pháp và nhà văn Tạ Chí Đại Trường, hiện định cư tại Hoa Kỳ”!
Thấy ông chủ báo lạc quan tếu, tôi chỉ mỉm cười. Làm sao giải thích để một ông chủ báo thuộc thành phần cựu biệt kích ở tù mười mấy năm ở miền thượng du Bắc Việt hiểu và biết được vấn đề nhân sự và những thủ đoạn móc nối và cài người hoạt động ở miền Nam. Người Quốc Gia chúng ta thường “quá rộng lượng” trong việc phân biệt ai là bạn, ai là thù! Người Cộng Sản ít mắc sai lầm trong vấn đề này. Nguyễn Bá Chung và “tổ chức đứng sau lưng ông ta” không lầm khi tuyển Đặng Tiến và T.C.Đại Trường!
Về Tạ Chí Đại Trường, những ai đă đọc cuốn hồi kư nhan đề “Việt Nam Cộng Ḥa Nối Dài” của họ Tạ để xem hắn “đâm sau lưng chiến sĩ ra sao” th́ biết hắn là Quốc hay Cộng, - tôi đă có dịp nói qua. Trong bài này, tôi chỉ đề cập đến nhân vật Đặng Tiến.
Khoảng đầu thập niên 60 ở Sàig̣n, độc giả thấy những bài viết của Đặng Tiến, từ Pháp gởi về, thường xuất hiện trên tạp chí Văn của nhà xuất bản Nguyễn Đ́nh Vượng, do Trần Phong Giao làm chủ bút. Ở Hoa Kỳ, Đặng Tiến cộng tác với Văn của Nguyễn Xuân Hoàng, với Văn Học của Nguyễn Mộng Giác. Và, thỉnh thoảng c̣n được Viên Linh trang trọng giới thiệu trên tạp chí Khởi Hành. Ở bên Pháp, Đặng Tiến trước đây cộng tác chặt chẽ với tạp chí Đoàn Kết, và bây giờ với tạp chí Thông Luận.
Đặng Tiến sinh năm 1939, thuở nhỏ, theo học Petit Lycée và Lycée Pascal ở Đà Nẵng, thân phụ là Đặng Tấn làm “planton” (tùy phái) tại trường này. (Việc ông Đặng Tấn làm tùy phái đă khiến đứa con ông - là Đặng Tiến - mang mặc cảm, và lớn lên đi theo tiếng gọi đấu tranh giai cấp(!?).Đấu tranh giai cấp cái ǵ(?!),khi miền Nam đă ưu đăi, không phân biệt giai cấp, hễ học giỏi, đậu cao là có cơ hội được tuyển đi du học, như đă tuyển Đặng Tiến làm tham sự ngoại giao tại Ṭa Đại Sứ Việt Nam Cộng Ḥa tại Pháp, mặc dầu thân phụ của Đặng Tiến chỉ là một nhân viên tùy phái trường tư thục.)
Khi Đảng và Nhà Nước CSVN phát động cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam, bao thanh niên cùng lứa tuổi với Đặng Tiến phải đi quân dịch hoặc bị động viên nhập ngũ, ra chiến trường, hy sinh mạng sống để ngăn chận làn sóng đỏ từ phương Bắc tràn xuống, th́ Đặng Tiến, con trai của một ông tùy phái, được sống an nhàn, làm Tham Sự Ngoại Giao, Ṭa Đại Sứ VNCH tại Pháp Quốc. Đó là một ân huệ, đáng lẽ với tư cách một công chức ăn lương của Chính phủ Quốc Gia, Đặng Tiến phải trung thành và phục vụ cho chính nghĩa Quốc Gia, th́ ngược lại Đặng Tiến lại hoạt động tuyên truyền cho CSVN, tham gia phong trào phản chiến chống lại Chính phủ VNCH. Bởi vậy, năm 1974, Đặng Tiến bị Bộ Ngoại Giao VNCH quyết định triệu hồi để sa thải. Đặng Tiến bèn đào nhiệm và trốn sang sống bất hợp pháp tại Thụy Sĩ. Tại đây, Đặng Tiến đă bị tai nạn xe hơi và phải nằm nhà thương một thời gian.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi miền Nam đă bị nhuộm đỏ, Đặng Tiến trở qua sinh sống tại Pháp Quốc và dạy học tại một trường tư thục tiểu học Công Giáo ở Alsace, miền Nam Pháp Quốc. Khoảng năm 1980, Đảng CSVN đă phái một nữ cán bộ Cộng Sản Bắc Việt - Nguyễn Thị Minh Nguyệt sinh năm 1956 ố trẻ hơn Đặng Tiến 17 tuổi - sang chung sống với Đặng Tiến. Đến nay th́ hai vợ chồng Đặng Tiến đă có hai con: một trai và một gái.
Với tư cách “cán bộ văn hóa vận của CSVN hoạt động tại nước ngoài”(?), Đặng Tiến vẫn mang quốc tịch Nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Hàng năm, Tiến thường về Việt Nam hội họp và nhận chỉ thị. Với đồng lương giáo viên tiểu học tư thục ít ỏi, nhưng, nhờ bên gia đ́nh bố mẹ vợ là cán bộ CS cao cấp nên hai vợ chồng Đặng Tiến mua được một lâu đài (château) tại Alsace. Bà Minh Nguyệt, vợ của Đặng Tiến, thường nói với bạn hữu: “Ḿnh tiếng là ở Château, “mais le Château... en ruine!”
Có người hỏi Đặng Tiến rằng: “Bạn sống ở ngoại quốc đă lâu năm, quen với đời sống văn minh và dân chủ. Hàng năm, bạn thường về Việt Nam, thấy rơ một bên là nếăp sống văn minh dân chủ tiến bộ ở nước ngoài và một bên là nếp sống lạc hậu, độc tài, thối nát ở trong nước, vậy tại sao bạn c̣n phục vụ cho CSVN?” Đặng Tiến đáp rằng: “Khi ḿnh yêu một người yêu th́ ḿnh phải yêu cả cái xấu lẫn cái tốt của người ḿnh yêu!”
Hôm cuối tháng 3, được Trung Tâm William Joiner Center mời qua hợp tác trong chương tŕnh nghiên cứu về sinh hoạt của người Việt tị nạn hải ngoại, Đặng Tiến từ Pháp, nhập cảnh Hoa Kỳ bằng “hộ chiếu” của Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (căn cước, quóc tịch CSVN ố chứ không phải là căn cước Pháp kiều).
Nhân đây, tôi muốn nói với ông chủ tờ báo chợ ở Atlanta và một số nhà tranh đấu trong vụ chống WJC rằng: “Đừng ngủ quên trên chiến thắng giả tưởng. Một thằng Cộng Sản tham gia đảng CSVN v́ cả đời nó phải sống trong vùng Cộng Sản kiểm soát và cai trị không nguy hiểm bằng một thằng sống ở vùng Quốc Gia, được Quốc Gia cấp dưỡng cho ăn học, mà nó c̣n chạy theo phuc vụ cho Cộng Sản, đâm sau lưng ḿnh th́ lại càng nguy hiểm hơn, khi nó xuống tay th́ ḿnh chỉ có nước kêu trời mà thôi các bạn ạ!”
Massachusetts, April, 19th 2002
Hồ Công Tâm
Hồ Công Tử thân mến!
Lâu nay không liên lạc v́ quá bận. Báo bây giờ các chợ đ̣i dữ quá. 88 ( lúc này c̣n 88 trang) TRANG KHỔ LỚN/ 5.000 ấn bản một tuần với 16 trang full color nên không có th́ giờ gọi thăm bạn.
Dễ thường đến hơn năm bạn mới khui ra được chút xíu đấy mà cứ làm như là quan trọng lắm.
Bạn Tâm.
Báo chợ, báo bán hay báo biếu củng chỉ là PHƯƠNG TIỆN. Lập luận của bạn như thế hơi rẻ tiền. Cái đáng nói là người chủ có chất “kẻ sĩ” hay “chiến sĩ “ không mới quan trọng.
Hăy nhớ rằng vụ WJC là do ông chủ báo chợ ở Atlanta “nổ súng” trước tiên (chiến sĩ là ở chỗ này - đồng đội kêu gọi là tiếp chiến ngay). Tất cả quư vị báo bán, báo biếu chỉ là theo đuôi bổ túc cho những lập luận đầu tiên. Và chuyện người nào vạch đường, chỉ lối đáp ứng mọi yêu cầu cho NHL th́ bạn cứ hỏi ngay NHL sẽ rơ.
Bạn làm sao khích tướng ta nổi.
Dân Bắc Hà với nhau, mưu lược thế nào? Ruột gan ra sao? Biết nhau cả đám, để đó gặp nhau uống rượu mới vui.
Hỏi nhỏ bạn Tâm của tôi. Số lượng in của bạn là bao nhiêu? Mỗi kỳ phát hành lỗ bao nhiêu?
Như vậy chúng ta đang choảng nhau với Việt Cộng trong khi phía địch càng lúc càng tăng áp lực mà bạn th́ cứ hao ṃn măi liệu cái tài của bạn ở đâu khi không biết “ thủ đắc nhân tâm - dĩ chiến dưỡng chiến”?
Bạn mỉm cười cho rằng ta lạc quan “tếu “.Hiểu như thế th́ người mỉm cười lại là Kim Âu Hà Văn Sơn này chứ chẳng phải Hồ Công Tử.
Chuyện Đặng Tiến và Tạ Chí Đại Trường ai mà không biết nhưng nh́n cách giải quyết của đám WJC như vậy là biết chương tŕnh nghiên cứu của chúng đă teo lại rồi. Những người đi làm công tác ăn trộm, bới móc, bịa đặt mà bị phát giác liệu c̣n dám làm theo ư chúng 100% nữa không?...
Vụ WJC thật ra chẳng đáng để cho chúng ta phí sức (chuyện đáng kinh hăi hơn nó vơ đâu cũng thấy).
Anh Nguyễn Đạt Thịnh tuy không quen anh NHL nhưng cũng đă nh́n rơ vấn đề.
Phần ta, bạn hăy biết rằng ta hiểu anh Nguyễn Hữu Luyện như chỉ tay của ta vậy. Ta giúp anh ấy như vậy đă quá đủ.
Chắc hẳn không phải v́ áp lực của Hồ Công Tử mà CĐ ở Boston phải miễn cưỡng tham chiến và rồi muốn biết Kim Âu là ai?
Giữa ta và Hồ Công Tử ai chơi đ̣n khích tướng hay hơn?
Cộng đồng trên đó phải ra cả một bản Thông Cáo phản đối sự chỉ trích của ông chủ báo chợ ở Atlanta bạn nhớ chứ?
Những anh em đó họ cũng là bạn ta cả đấy thôi nhưng họ không tức th́ họ không làm bởi thế ta phải đả họ.
Họ không làm cũng v́ một lẽ dễ hiểu:”tất cả tại người phát hiện vụ WJC “tiền hậu bất nhất”, giả dối”.
Chẳng phải sau này họ nói ta mới biết mà ngay khi tham chiến ta cũng lập tức t́m hiểu “t́nh h́nh của đơn vị bạn” cũng như phía kẻ thù.
Bạn ta “ngày xưa thế nào th́ nay cũng chỉ thế”- già rồi đi học cho vui mà thôi - Ăn học và trí tuệ th́ “sinh, lăo, bệnh, tử” đă là chân lư.
Học hành là phải bắt đầu từ thuở ấu thơ - Ấu bất học lăo hà vi ố
Học hành th́ chỉ có chút chữ nghĩa và học vị. Đỗ đạt tí th́ gọi là khoa bảng. Chỉ có bọn đần độn mới cho đó là trí thức. Trí thức là trí tuệ và nhận thức đ̣i hỏi phải có căn bản học vấn, có trí thông minh, óc sáng tạo, chịu nghiên cứu, vững lư luận, giỏi thực hành.
Hồ Công Tử có hiểu ta nói ǵ không?
Ta vốn chẳng phải là phường háo danh và thiếu liêm sỉ nên không thể lừa dối đồng bào.
Chẳng phải WJC, U Mass Boston là có thể áp đặt được cho chúng ta cái gọi là “DIỆN MẠO” của chúng ta đâu bạn.
Lịch sử của Người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng Sản chỉ có thể viết lên bằng thực tế sinh động, đa dạng của các Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn mà thôi. Mọi chương tŕnh nghiên cứu đều phiến diện và chẳng có chút giá trị nào như ai đó cường điệu.
Trong lănh vực khoa học tự nhiên, khoa học nhân văn chẳng có ǵ là tuyệt đối.
Đánh lui và đánh bại khác nhau nhiều lắm. Tiềm năng ta có hạn đánh lui trước. Cơ trời, vận nước đến đánh sụp được bọn độc tài toàn trị ở quê nhà th́ mọi việc mới đạt. Hễ ta mạnh như Tần Thủy Hoàng là mọi việc sẽ xong ngay (đốt cha hết sách của chúng nó là rồi).
Bạn Tâm!
Người sống có lư tưởng và phường cơ hội khác nhau nhiều lắm biết không?
Ta và các bạn ta vẫn bỏ qua cho Nguyễn Hữu Luyện, tạm tha cho Phan Lạc Phúc đó thôi, để vụ WJC qua đi rồi chúng ta sẽ làm việc với bài viết của Phan Lạc Phúc trong quyển Bè Bạn Gần Xa (bịa đặt nhảm nhí, láo lếu, điều đáng trách là người được bốc lếu lại không lên tiếng đính chính mà cố t́nh “gỉa chết bắt quạ” một cách thiếu liêm sỉ. Chỉ một phát súng thôi cả hai con chim chết ngắc).
Có kẻ không biết quư trọng t́nh đồng đội nhưng chúng ta vẫn quan niệm rằng có thể những ǵ chúng ta không thích mà có những bọn háo danh “làm củi cho bạn ta nấu cơm” ta vẫn hài ḷng.
Kim Âu và Hồ Công Tử vẫn là bè bạn. Một ông chủ báo in cho vài mống đọc và một ông chủ báo chợ có hơn 10.000 độc giả ( mỗi tờ báo cứ ba người đọc là được 15.000). Một ông chủ báo in số nào lỗ số nấy phải lao lực bù lỗ với một ông chủ báo càng đánh Việt Cộng càng mạnh th́ liệu ông nào đánh giặc Cộng tốt hơn?
Hồ Công Tử hăy nghe ta! Bữa nào rỗi việc, bạn xuống đây hay ta lên đấy nâng chung rượu đắng hát “khúc cuồng ca” mới vui.Hồ Công Tử tranh thắng với ai th́ được sao tranh thắng nổi với ta?
Đọc chơi bài thơ cho đỡ nhảm nhí.
NGUYỆN VỚI NON SÔNG
Ta c̣n ước hẹn với non sông.
Lưu vong nhưng chẳng chút thẹn ḷng.
Vọng măi trời Nam hờn cố quốc.
Hận cùng thời thế, hận mênh mông.
* Nhất thất túc thành... không phải thế.
Mà ta- thiên cổ hận - ôm đây.
Gặp thời quốc mạt. Anh hùng mạt.
Vận nước giờ đây sắp chuyển xoay?
Đất khách dù ta vẫn nói cười.
Dẫu rằng vẫn sống, vẫn vui chơi.
Ai hiểu ḷng ta? Ai hiểu được.?
Những kẻ vong nô lạc hướng đời.
Ta nguyện một đi không trở lại.
Nếu không quang phục được non sông.
Nghe lũ tiện nhân khoe lạc thú.
Hổ ngươi cho con Lạc, cháu Hồng.
****
Đất cũ năm ngh́n năm vẫy gọi.
Ta vẫn c̣n mang “Nợ Núi Sông”
KIM ÂU
19 - 4 - 2002 (15’ sau khi nhận được bài của HCT)
PS. Hồ Công Tâm làm sao đủ lư luận để “đấu“ với ta được. Ta vốn không thích đánh những người cùng chiến tuyến chỉ trừ trường hợp bất đắc dĩ họ làm quá và xem thường Sự Thật thôi. Về tương quan lực lượng th́ chắc chắn Hải Ngoại Nhân Văn chẳng nổi đ́nh đám ǵ so với tờ Chính Nghĩa cả. Bạn chỉ là một loại Mă Tắc, c̣n Ta là người đă làm nên Lịch Sử.
Nói nhỏ Hồ Công Tâm biết : Sự thực đó chỉ là chuyện một anh chàng thiếu khả năng, mất “job” muốn trả thù chứ đâu có lư tưởng khỉ khô ǵ. Bạn muốn cắn tớ th́ chỉ có găy răng. Chừng nào tờ HNNV đăng xong bài đó th́ Kim Âu này sẽ tiếp bạn liền. Lúc đó sẽ thấy:” Nhân Tài sao đọ nổi Thiên Tài.”

Trang Chủ . Kim Âu . Lưu Trữ. Báo Chí . RFI . RFA . Tác Giả . Chính Trị . Văn Nghệ . Khoa Học . . Quảng Cáo . Mục Lục . ***