
NỬA ĐÊM
NGHE HỒN SỬ GỌI
KIM ÂU
1.
Nửa đêm giở lại trang đời cũ.
Nghe giọt sương buồn động tịch liêu.
Văng vẳng lời than từ cố quận
Thoắt hồn lưu lạc hốt phiêu diêu.
2.
Nửa đêm điểm lại đời ly xứ.
Nỗi nhục lưu vong nặng trĩu hồn.
Bao năm qua... sẽ .... bao năm nữa?
Ai người tri kỷ hiểu ta không?
3.
Nửa đêm trăng sáng bờ tâm thức
Vằng vặc soi đời rơ đục trong.
Không lẽ gươm mài đành bỏ xó
Đối bóng từng đêm tự vấn ḷng
4.
Ta lỡ sinh ra thời quốc mạt
Phải đâu Chiến Quốc, chẳng Xuân Thu
Tẩu tướng một bầy như chó đói
Phản thầy, giết chủ, đám ngu phu.
5.
Lịch sử có bao giờ đứng lại?
Cho loài cẩu trệ mộng Hoàng Lương.
Nửa đêm sôi hận phường vô sỉ
Ta hiểu c̣n mang nợ bốn phương.
6.
Đồ điếu, gian manh thường vỗ ngực.
Tiểu nhân toàn nói chuyện Kinh Kha
Tuồng tích gian hùng xem phát chán
Ngoảnh đầu, mái tóc đă sương pha.
7.
Hồn sử c̣n vang lời réo gọi.
Bao giờ đất mẹ hết tang thương?
Quặn thắt cơn đau từ tạng phủ
Đại cuộc nhiêu khê - những đoạn trường
8.
Ta đă từng đi vào đất chết
Ươm mộng cho trời Việt nở hoa
Tuy nay ôm mối hờn vong quốc
Mộng thời son trẻ chửa phôi pha.
9.
Nh́n lũ ngợm người ôi mạt kiếp
Tranh giành buôn bán chút danh xưng
Quên ơn “vạn cốt - công thành” cũ
Vô sỉ quên rồi nợ máu xương.
Kim Âu
Chính Nghĩa Tự Có Tính Thuyết Phục - Nhân Nghĩa Tự Có Tính Cảm Hoá

Chính Nghĩa Tự Có Tính Thuyết Phục - Nhân Nghĩa Tự Có Tính Cảm Hoá
Chính Nghĩa Tự Có Tính Thuyết Phục - Nhân Nghĩa Tự Có Tính Cảm Hoá