|
Chính Nghĩa Tự Có Tính Thuyết Phục - Nhân Nghĩa Tự Có Tính Cảm Hoá ![]() |
||
|
Kim Âu
Nợ Núi Sông
Ngày mất nước ta c̣n trong tăm tối. Trại Cổng Trời - ĐÁY ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN. Bao năm cùm gông , thể xác suy tàn. Tâm vẫn sáng, ta vẫn c̣n kiêu dũng.
Hơn ngàn ngày hành h́nh trong luyện ngục. Ta hiểu ḿnh Như - đă thấy Chân Như. Bao khổ đau - sóng dội không bờ. Không vách núi lấy đâu bờ sóng dội? Ḷng ta sáng nên xem thường ngục tối. Đêm càng sâu, càng rạng tỏ trăng sao. Khổ đau ơi ! Thôi nhé vẫy chào. Lời Phật dạy : “ Đời người tia chớp...” Tham - Sân - Si Cơi nhân gian choán ngợp Có ǵ đâu hư ảnh với phù vân Bờ tử sinh - Vô Định - Vô Thường Thoắt Khởi Thủy lại Hoàn Nguyên mấy lúc.
Ta đă tỉnh Ta cười vang luyện ngục Ta thắng chính ḿnh Ai kẻ thắng ta ? Đêm Xà Lim, hồn vẫn mộng giang hà Trở giấc - nghe gông cùm rên xiết. Gông cùm ơi ! Bay cùm ta chắc mệt. Xich xiềng ơi ! Ta sẽ bứt tung Bởi trong ta ḍng máu Việt kiêu hùng C̣n măi luân lưu từng huyết quản.
Ta vẫn biết thể xác này hữu hạn Trường thành nào ngăn cản được ḷng ta? Ta c̣n đứng - giữa trời - mây - non - nước. Nhớ kẻ mài gươm dưới nguyệt tà.
Mài gươm hay chỉ mài tâm huyết Tâm huyết anh hùng viết sử ca Mai mốt rồi ta đầu cũng bạc Học người - bao thế kỷ - mài gươm. Gươm mài bao độ t́m tri kỷ Cùng ta nâng chén rượu - Hồ Trường.
Ta rót cho người chung rượu đắng Khúc Cuồng Ca - Hận - Nhục lưu vong. Tàn đời quanh quẩn trong sinh kế. Đêm đất tạm dung. Tự hỏi ḷng. Có phải phù hoa trên đất khách? Là quên quốc nhục. Phải hay không?
Than ôi ! Thiên cổ c̣n di hận. Hào kiệt chưa hoàn nợ núi sông.
Kim Âu |
||