֎ Kim Âu ֎ Tinh Hoa ֎ Chính Nghĩa ֎ Đà Lạt

֎ Bài Của Kim Âu ֎ Báo Chí ֎ Dịch ֎ Tự Điển ֎Tiếng Việt ֎ Learning ֎ Đại Kỷ Nguyên ֎ ֎ Chính Nghĩa Việt Blogspot ֎ Sports ֎ Lottery

֎ Vietnamese Commandos ֎ Video/TV 

֎ Biệt kích trong giòng lịch sử ֎ Diễn Đàn

֎ Tác Phẩm ֎ Tác Gỉa ֎ Chính Nghĩa Media

֎ Sự Thật Về Nguyễn Hữu Luyện

֎ Phân Định Chính Tà

֎ Lưu Trữ ֎ Làm Sao ֎ Tìm IP ֎ Computer

֎ Dictionaries ֎ Tác Giả ֎ Mục Lục ֎ Pháp Lý

֎ Tham Khảo ֎ Thời Thế ֎ Văn  Học

 

    ֎ LƯU TRỮ BÀI  VỞ THEO THÁNG/NĂM

 

֎ 07-2008 ֎ 08-2008 ֎ 09-2008 ֎ 10-2008

֎ 11.2008 ֎ 11-2008 ֎ 12-2008 ֎ 01-2009

֎ 02-2009 ֎ 03-2009 ֎ 04-2009 ֎ 05-2009

֎ 06-2009 ֎ 07-2009 ֎ 08-2009 ֎ 09-2009

֎ 10-2009 ֎ 11-2009 ֎ 12-2009 ֎ 01-2010

֎ 03-2010 ֎ 04-2010 ֎ 05-2010 ֎ 06-2010

֎ 07-2010 ֎ 08-2010 ֎ 09-2010 ֎ 10-2010

֎ 11-2010 ֎ 12-2010 ֎ 01-2011 ֎ 02-2011

֎ 03-2011 ֎ 04-2011 ֎ 05-2011 ֎ 06-2011

֎ 07-2011 ֎ 08-2011 ֎ 09-2011 ֎ 10-2011

֎ 11-2011 ֎ 12-2011 ֎ 01-2012 ֎ 06-2012

֎ 12-2012 ֎ 01-2013 ֎ 12-2013 ֎ 03-2014

֎ 09-2014 ֎ 10-2014 ֎ 12-2014 ֎ 03-2015

֎ 04-2015 ֎ 05-2015 ֎ 12-2015 ֎ 01-2016

֎ 02-2016 ֎ 03-2016 ֎ 07-2016 ֎ 08-2016

֎ 09-2016 ֎ 10-2016 ֎ 11-2016 ֎ 12-2016

֎ 01-2017 ֎ 02-2017 ֎ 03-2017 ֎ 04-2017

֎ 05-2017 ֎ 06-2017 ֎ 07-2017 ֎ 08-2017

֎ 09-2017 ֎ 10-2017 ֎ 11-2017 ֎ 12-2017

֎ 01-2018 ֎ 02-2018 ֎ 03-2018 ֎ 04-2018

֎ 05-2018 ֎ 06-2018 ֎ 07-2018 ֎ 08-2018

֎ 09-2018 ֎ 10-2018 ֎ 11-2018 ֎ 12-2018

 

 

֎ Hiến Chương Liên Hiệp Quốc

֎ Văn Kiện Về Quyền Con Người

֎ Liberal World Order

֎ The Heritage Constitution

֎ The Invisible Government Dan Moot

֎ The Invisible Government David Wise

֎ Montreal Protocol Hand Book

֎ Death Of A Generation

֎ Giáo Hội La  Mã:Lịch Sử và Hồ Sơ Tội Ác

֎ Secret Army Secret War ֎ CIA Giải mật

֎ Mật Ước Thành Đô: Trò Bịa Đặt

֎ Hồ Chí Minh Hay Hồ Quang

֎ Ngô Đình Diệm Và Chính Nghĩa Dân Tộc

֎ Lãnh Hải Việt Nam ở Biển Đông

֎ Sự Thật Về Trận Hoàng Sa

֎ Nhật Tiến: Đặc Công Văn Hóa?

֎ Cám Ơn Anh hay Bám Xương Anh

֎ Chống Cải Danh Ngày Quốc Hận

֎ Trò Đại Bịp: Cứu  Lụt Miền Trung

֎ 8406= VC+VT

֎ Hài Kịch Nhân Quyền

֎ CĐ Người Việt QG Hoa Kỳ

֎ Tội Ác PG Ấn Quang

֎ Âm mưu của Ấn Quang

֎ Vụ Đài VN Hải Ngoại

֎ Mặt Thật Nguyễn Hữu Lễ

֎ Vấn đề Cựu Tù Cải Tạo

֎ Lịch Sử CTNCT

֎ Về Tác Phẩm Vô Ðề

֎ Hồng Y Và Lá Cờ

֎ Trăm Việt Trên Vùng Định Mệnh
֎ Giấc Mơ Lãnh Tụ

֎ Biến Động Miền Trung

֎ Con Đường Đạo

֎ Bút Ký Tôi Phải Sống

֎ Dân Chủ Cuội - Nhân Quyền Bịp

֎ Đặc Công Đỏ Việt Thường

֎ Kháng Chiến Phở Bò

֎ Băng Ðảng Việt Tân

֎ Mặt Trợn Việt Tân

֎ Tù Binh và Hòa Bình

֎ Mộng Bá Vương

֎ Phía Nam Hoành Sơn

֎ Nước Mắt Trước Cơn Mưa

֎ 55 Ngày Chế Độ Sài Gòn Sụp Đổ

    ֎ Drug Smuggling in Vietnam War

    ֎ The Fall of South Vietnam

    ֎ Economic assistant to South VN 1954- 1975

    ֎ RAND History of Vietnam War era 

 

  ֎ Nov/2016. Dec/2016. Jan/2017. Feb/2017. 

  ֎ Mar/2017. Apr/2017. May/ 2017. Jun/2017.

  ֎ Jul/2017. Aug/2017. Sep/2017. Oct/2017.

  ֎ Nov/2017. Dec/2017. Jan/2018. Feb/2018

  ֎ Mar/2018. Apr/2018. May/ 2018. Jun/2018.

  ֎ Jul/2018. Aug/2018. Sep/2018. Oct/2018.

  ֎ Nov/2018. Dec/2018.

 

 

   

Kim Âu Hà Văn Sơn và Phan Nhật Nam tại khách sạn Garden Grove

khi cuộc đối chất không thành do Nguyễn Hữu Luyện tránh mặt

HỒI CHUÔNG BÁO TỬ CHO

"NGƯỜI TÙ KIỆT XUẤT"

Dẫn Nhập: Trong mấy ngày qua, chúng tôi đã cân nhắc rất nhiều trước khi quyết định phải ôn lại quá khứ để nói lên những SỰ THẬT mà mình được biết. SỰ THẬT về một câu chuyện hết sức giả dối mà người ta đang lạm dụng nó nhằm tạo cho mình một thứ uy tín để tiến hành những trò chơi bá đạo......

Cách đây mấy năm, tuần báo Chính Nghĩa đã tung lên diễn đàn bài viết đầu tiên để báo động về sự việc đang diễn ra ở William Joinner Center.Trong bài viết đó (Vạch mặt bọn khoa bảng lưu manh), người được đưa lên là một nhân vật đang nằm trong bóng tối : ông Nguyễn Hữu Luyện, một cựu đại úy QLVNCH, cố vấn quân sự của Toán Hector 1.

Việc chúng tôi hết lòng giúp đỡ Nguyễn Hữu Luyện vào thời kỳ đó là do hy vọng người anh em của mình sẽ làm được một điều gì khá hơn cho rạng danh Gia Ðình Biệt Kích. Nhưng sau khi tiếp tay làm việc với anh ta khoảng gần hai tháng, nhận những hồ sơ về vụ kiện do Nguyễn Hữu Luyện, "fax" tới, khi thấy mục đích ban đầu của vụ kiện và thực tế hồ sơ file vào tòa hoàn toàn khác biệt, chúng tôi đã thẳng thắn rút khỏi cuộc đối đầu không cần thiết mà chúng tôi đã nhìn thấy trước kết quả sẽ đi vào ngõ cụt và hoàn toàn thất bại.

Tuy nhiên, việc khởi xướng và lui lại của chúng tôi không gây ra một xáo trộn bất lợi nào cho người vừa bước ra khỏi bóng tối là Nguyễn Hữu Luyện - lúc đó đã trở thành “Người Tù Kiệt Xuất” -. Chúng tôi im lặng không nửa lời phê phán.Mặc dù chúng tôi không hài lòng với những ý tưởng khoa trương, lòe bịp của những người chủ xướng theo đuổi vụ kiện WJC.

Mãi đến khi vụ kiện đã đi vào ngõ cụt, chúng tôi có một lá thư riêng (private) gởi cho anh Luyện với một yêu cầu làm anh không được hài lòng. Lập tức “Người Tù Kiệt Xuất” trả nghĩa cho tôi bằng cách tung lá thư “private” lên diễn đàn với mưu toan dùng đám lâu la, âm binh để lập tòa án nhân dân xử tội chúng tôi.

Kết quả, những phản ứng của chúng tôi đã khiến ông Luyện phải nén lòng bay từ Boston đến nhà chúng tôi ở Atlanta để hàn gắn những đổ vỡ.

Vài ngày ở Atlanta để thăm hỏi một số đồng minh đủ cho Nguyễn Hữu Luyện, biết uy tín của chúng tôi và thực lực cũng như khả năng cho phép chúng tôi không ngán ngại bất kỳ cá nhân, tổ chức hoặc thế lực nào. Giữ đúng lời cam kết với anh em trong gia đình BK không khơi sâu mâu thuẫn, chúng tôi bỏ qua mọi chuyện.

 

Hai năm trôi qua, thời gian gần đây không phải ngẫu nhiên một số tên bội tín, phản phúc, bần tiện, ngu dốt bày trò xuyên tạc SỰ THẬT LỊCH SỬ dựng lên câu chuyện Biệt Kích Giả - Biệt Kích Thật (bọn này là bọn bỉ ổi, trắng trợn ăn quỵt tiền thù lao của luật sư John Mattes dẫn tới việc những chương trình đấu tranh tiếp nối cho quyền lợi của tập thể Gia Ðình Biệt Kích phải bỏ dở dang). (đọc bài Gian Hùng Lộ Mặt)

 

Chúng tôi đã đoan chắc có bàn tay của “Người Tù Kiệt Xuất” nhưng mọi mưu toan láo lếu đều bị đập vụn (đọc bài Sự Thật Khách Quan).Tên bồi bút Tú Gàn vào cuộc ăn có cũng lãnh một đòn chí mạng (trò bịa đặt láo lếu của hắn bị vạch trần), đành câm họng trước SỰ THẬT NHƯ NGỌN NÚI (đọc bài Thẩm Phán Ngu Ðần).

 

Trò bôi bác bị lật tẩy và công việc đấu tranh lại cuốn chúng tôi vào những chuyến đi, những công việc tốn quá nhiều thời gian. Chúng tôi cũng tạm cho qua vì những phường đê hạ đã chui trở vào bóng tối.

Nhưng cuối cùng việc gì phải đến đã đến. Cây kim bọc giẻ lâu ngày cũng lòi ra; vừa qua trong những cuộc tranh cãi giữa ông Võ văn Sáu -Chủ nhiệm tờ Góp Gió- với đám lâu la, âm binh của “Người Tù Kiệt Xuất” về một lá thư, bọn âm binh này đã cố tình kéo chúng tôi vào cuộc.

Nhìn lại những e mail và cách làm việc của bọn này, chúng tôi biết ngay có sự điều động của Nguyễn Hữu Luyện. Giữ lời hứa cũ, chúng tôi lên tiếng qua diễn đàn cho anh Luyện biết. Nhưng thấy chúng tôi sau này vì bận rộn ít xuất hiện trên diễn đàn, anh Luyện tin rằng đội âm binh, lâu la chuyên nghề vu khống, chụp mũ, chửi bậy của anh ta với sự giúp đỡ của Ngô Thị Hiền và Ngô Ngọc Hùng (Hệ Thống Truyền Thanh Việt Nam Hải Ngoại) và nhóm Đoàn Hữu Định đủ sức làm loạn nên im lặng đứng đằng sau giật dây (thủ đoạn của đám âm binh này chúng tôi đã biết rõ qua cuộc nói chuyện với Trần Văn Tiếp). Vì thế bài viết này có là “Hồi Chuông Báo Tử Cho Người Tù Kiệt Xuất” ắt cũng không làm cho chúng tôi phải ân hận.

Tiện đây, chúng tôi cũng minh định với toàn thể mọi người : Vụ Kiện WJC thắng hay bại chẳng liên quan hay ảnh hưởng gì đến chúng tôi. Chúng tôi chẳng cần ai tranh đấu bảo vệ cho danh dự và căn cước tỵ nạn của chúng tôi. Cho dù một trăm cái chương trình nghiên cứu như WJC cũng không xóa được sự thật toát ra từ những tác phẩm có tính đại chúng như HÀNH TRÌNH BIỂN ÐÔNG...v.. v.

 

 

Ông Nguyễn hữu Luyện - Ông Bùi Diễm  và Kim Âu Hà văn Sơn

 

 

 

Phan Nhật Nam, Kim Âu, Nguyễn Hữu Luyện, Đoàn Hữu Định  tại Boston

 

 

Lịch sử Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản là sự nghiệp của toàn thể những Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản. Cuộc bỏ phiếu bằng chân, tự thân nó đã viết nên trang sử bi thảm, vẽ lên diện mạo và căn cước chân thực của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản trước toàn thế giới mà chẳng có chương trình nghiên cứu của đại học uy tín nào đủ tầm vóc bóp méo căn cước của Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản. Ở xứ sở tự do này, quý vị có quyền muốn làm gì thì làm nhưng đừng nhân danh chiến đấu cho chúng tôi về những điều không thực.

Vụ WJC chỉ là một vụ kiện đòi bồi thường vì bị kỳ thị trong lúc xin việc không hơn không kém. Những lý lẽ dối trá, bất toàn của nó không thuyết phục được những người hiểu biết. Quý vị đừng tự hoang đường với ý nghĩ rằng việc quý vị mạo nhận là đại diện cho cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản trong vụ kiện WJC làm cho nhân thân của quý vị trở thành bất khả xâm phạm. Vụ kiện của quý vị thắng hay bại đối với chúng tôi không quan trọng. Ðiều quan trọng nhất là: chúng tôi vĩnh viễn không bao giờ chấp nhận Cộng Sản, vĩnh viễn không hòa hợp, hòa giải với chúng nó, vĩnh viễn không chấp nhận bất cứ tổ chức hoạt đầu nào nhân danh đại diện chúng tôi để mưu toan làm tay sai cho ngoại bang và Cộng Sản để chia chác tài nguyên của Tổ Quốc, buôn bán xương máu của Dân Tộc Việt Nam.

 

***

 

 

 

HỒI CHUÔNG BÁO TỬ CHO

NGƯỜI TÙ KIỆT XUẤT

  (phần 1)

 

Secret Army Secret War “ của Sedgwick Tourison có thể xem như là cuốn sách đầu tiên của một người Mỹ viết về cuộc chiến tranh bí mật chống Hà Nội của Việt Nam Cộng Hòa và Ðồng Minh Hoa Kỳ trong thời kỳ Chiến Tranh Việt Nam.“

“Secret Army, Secret War” chưa đủ, qua cuốn thứ hai : ”The Secret War Against Hanoi”, tác giả Richard H Shultz, Jr. giáo sư chính trị học tại Fletcher School of Law and Diplomacy được Harper Collins Publishers xuất bản năm 2000, người ta mới tthấy được nguyên nhân dẫn tới thất bại của cuộc chiến tranh ngoài quy ước do người Mỹ điều động từ năm 1961- 1972. Thất bại nặng nề nhất là kế hoạch OPLAN 34 đến năm 1964 cải danh thành OPLAN 34 A kéo dài từ năm 1961 đến 1967.

Trong “Secret Army, Secret War”, Sedwick Tourison đã viết lại trường hợp thất bại của nhiều toán thuộc OPLAN 34 - OPLAN 34A theo lời kể lại của những người trong cuộc. Câu chuyện của toán Hector tức Bắc Bình do Ðại Úy Nguyễn Hữu Luyện trực tiếp chỉ huy nằm trong chương thứ 12 có tên TEAM HECTOR .

Ðúng ra câu chuyện này đã xảy ra từ mấy chục năm trước và lớp bụi lãng quên đã phủ thật dầy. Những đau thương đã qua thực ra không nên nhắc lại. Bởi những cái tên toán, ngày nay nói đến chỉ là những âm vang đau đớn của THẤT BẠI và THẤT BẠI. Ðiều quan trọng là từng người còn sống đến nay, đã trưởng thành cần biết nhìn lại quá khứ như một bài học để phấn đấu cho tương lai.

Nhưng thật đáng tiếc vì quá khứ đã bị lợi dụng cho những mưu toan. Trên lớp bụi lãng quên có kẻ đã “Lộng giả thành chân” tô vẽ những hình ảnh không thực nhằm tạo uy tín để thi thố những mưu đồ bất chính.

Ðiều này buộc chúng tôi phải lên tiếng bởi cái đạo của người cầm bút không cho phép chúng tôi khoan nhượng với những điều dối trá, bạc ác, phản nhân văn.

Mời quý độc giả cùng tôi đi qua những sự kiện.

 

SỰ ẤU TRĨ CỦA NGUYỄN HỮU LUYỆN

NGUYÊN NHÂN THẤT BẠI CỦA TOÁN HECTOR 

 

 

TRÍCH “Secret Army Secret War “:

12 

 

TEAM HEC TOR

 

Captain Nguyen Huu Luyen, a Regular Army officer assigned to the Strageic Technical Directorate, was an experienced training officer dedicated professionally and personally to the defeat of the Communists. Luyen decided to do something to prove that the long-range team concept worked and worked well. His solution was to recruit his own team, once he could personally select, and bring in “volunteers,” kids who had at least an eleventh-grade education, to form a large team named BAC BINH. He would personally supervise their training, insert them, and bring them back alive, and he predicted that they would eventually become core cadre to train the teams that would follow. As Captain Luyen explained it to his team members, the problem in locating the teams dropped into North Vietnam was that the teams were simply unable to locate and report their positions accurately.

            Team BAC BINH began training in November 1965. Luyen took personal command of the team’s training. He tried to mold it into a large team that could be broken down into four smaller teams. By June 1966, the training had been completed and the teams were ready for launch; however, Captain Luyen’s original group of more than forty was down to less than thirty, enough for only two teams.

            The first team, BAC BINH 1, elected Bui Quang Cat as its commander. Captain Luyen, true to his convictions, informed the team that he would accompany it into North Vietnam as military adviser. The team moved into the restricted area that June and was redesignated HECTOR 1. On 22 June, it followed the same path as earlier teams, first to Thailand and then by helicopter into the karst formations of western Quang Binh Province. Safely on the ground, HECTOR 1 established its operational base and, for the first month, was able to operate without being captured.

            Captain Luyen took the team commander and two other team members, Dinh Van Vuong and Nguyen Manh Hai, into a small mountain village to make contact with the local villagers. Other team members expressed some apprehension, but Captain Luyen assured them that it would be all right–they could get into the village and out again without any problem. Luyen had earlier espoused the doctrine that, when entering a village, one should not believe the first thing a villager said. He then ignored the very warning that he had so often passed on to his trainees. When the villagers asked him to wait, he waited while they informed local security services of his presence. The four men were captured.

            The team members remaining at the operational base knew the correct procedures to follow. They were to wait for Captain Luyen and the others for no more than three hours before changing their base. Instead, the waited for five hours, so strong was their belief in the invincibility of Captain Luyen. Meanwhile, the North Vietnamese forced the team commander to lead them to the team’s base and they captured the remainder of HECTOR 1. The team’s two principal radio operators were added to the North Vietnamese list of agents now operating their radios under Hanoi’s control. " NGƯNG TRÍCH .

 

TRÍCH BẢN DỊCH:

".... Toán Bắc Bình được huấn luyện vào tháng Mười một năm 1965. Luyện đích thân làm trưởng toán để hướng dẫn... ... Tiểu toán 1 hay Bắc Bình 1 do Bùi Quang Cát làm trưởng. Và Ðại úy Luyện , như đã hứa , sẽ lên đường cùng đi với anh em ra Bắc với tư cách cố vấn. Cả toán dời vào khu vực hạn chế trong tháng Sáu và được cải danh là HECTOR 1. Ngày 22 tháng Sáu, toán này đi theo lộ trình với toán trước : đi Thái Lan rồi sau đó dùng trực thăng đi vào vùng núi đá vôi tỉnh Quảng Bình. Ðến nơi an toàn, HECTOR I lập căn cứ và hoạt động được một tháng mà không bị bắt. ... Một hôm Ðại úy Luyện liền cùng trưởng toán và hai toán viên nữa là Ðinh Văn Vượng và Nguyễn Mạnh Hải định vào làng để tiếp xúc với dân tại địa phương. Các toán viên khác cản ngăn hết lời nhưng Ðại úy Luyện nói rằng không sao – họ có thể vào và ra khỏi làng bình yên; không gì phải lo lắng. Luyện trước kia từng dạy cho khoá sinh của mình rằng khi vào nơi lạ thì không nên tin lời dân làng, nhưng lần này chính ông đã quên lời dặn đó. Do đó khi nghe dân làng bảo họ nên đợi, ông nghe lời họ và đợi trong khi họ đi báo cho lực lượng biên phòng. Kết quả bốn người bị bắt. ... Các toán viên còn lại trong căn cứ nắm vững quy trình hành động. Họ sẽ chờ các bạn trong vòng 3 giờ mà không thấy trở lại thì sẽ dời căn cứ đi nơi khác. Ðàng này họ đợi tới 5 giờ liền. Cũng vì họ quá tin tưởng vào Ðại úy Luyện. Trong khi đó, trưởng toán bị bắt phải dẫn đám lính biên phòng đến căn cứ để bắt họ - Rốt cuộc cả Toán HECTOR bị bắt gọn. Thế là danh sách các toán viên phụ trách vô tuyến có thêm 2 người mới gia nhập vào để phục vụ cho guồng máy của Hà Nội..........." NGƯNG TRÍCH

 

Lướt qua đoạn trích này, nổi bật lên là sự độc tài, chuyên quyền trong chỉ huy và ấu trĩ về nghiệp vụ của Nguyễn Hữu Luyện nguyên nhân thất bại của Hector 1 và Hector 2. Nếu như ông Luyện có khả năng phán đoán tốt, nhậy cảm với tình hình và biết tôn trọng sự chỉ đạo từ Trung Ương. Hector 1 đã có thể trở về an toàn, thảm kịch đã không xảy ra.

 

Nhưng SỰ THẬT là SỰ THẬT. Không ai có thể thay đổi được quá khứ.

 

SỰ THẬT cho thấy chỉ vì ông Nguyễn Hữu Luyện TỰ Ý QUYẾT ÐỊNH vào làng tiếp xúc với dân không báo trước với Trung Ương, không được Trung Ương chấp thuận, và sau khi lọt vào tay đối phương, ông Nguyễn Hữu Luyện mặc dù không hề bị tra tấn, đánh đập, bức bách nhưng đã tự ý xin “lập công chuộc tội” bằng cách viết một lá thư kêu gọi phần còn lại của toán ra hàng Việt Cộng.

 

 

Quý vị hãy cùng chúng tôi xem ông Nguyễn Hữu Luyện đã nói gì, viết gì trong lá thư thú tội (nhờ cô Trần Nam Bình Nam post lên diễn đàn Nước Việt từ hai năm về trước: 

 

TRÍCH:        

                                                 

Lá thư riêng

 

Ước mong rằng những người em thân thương trong toán xâm nhập Bắc Bình thuộc Nha Kỹ Thuật/Bộ Tổng Tham Mưu/QLVNCH sẽ đọc trang thư này. Hồi tưởng thời gian 1965-1966, khi tôi gặp các em, những học sinh trung học của Sài Gòn, thế hệ trai thời loạn. Việc đưa các em vào công tác xâm nhập miền Bắc đã tạo ra những ràng buộc định mệnh giữa các em và tôi. Riêng đối với tôi, đó là khởi điểm của giai đoạn phát triển cao độ về ý thức trách nhiệm, ý thức đấu tranh, lập trường chính trị, và cách sống, cách hành động của tôi trong quãng đời còn lại.

Tôi nhớ lại một kỷ niệm cực kỳ đau đớn trong vùng công tác ở ngoài Bắc. Buổi sáng hôm đó, tôi dẫn 3 chú từ Khu An Toàn trong vùng núi đá tai mèo hiểm trở vào bản làng để tiếp xúc với dân. Chú Hải dùng tiếng Lào để thông dich. Ðau đớn thay, cả bốn chúng tôi bị bắt trong bản này.

Khu an toàn của chúng ta đã bị nhiều đơn vị biên phòng bao vây trước đó. Trong bộ chỉ huy của địch, viên Thủ Trưởng ở cái lán nhỏ, tôi bị giam ngay cạnh đó. Khi thấy họ sửa soạn chó để đem vào trong hang bắt các em, trong lòng tôi đau xót vô cùng. Nghĩ tới cha mẹ và gia đình các em đã đặt hết niềm tin vào tôi khi tôi hứa sẽ đưa các em từ vùng công tác trở về an toàn, tôi nghẹn ngào, xót xa. Là người trực tiếp kiểm soát kết qủa huấn luyện của các em, tôi hiểu rất rõ những gì các em có thể và những gì các em không thể làm lúc đó.

Mặc dầu kết qủa huấn luyện tốt đẹp của các em tại Long Thành đã làm các cố vấn Mỹ ngạc nhiên, nhưng các em vẫn không thể hoạt động trong rừng một mình. Cũng như sỹ quan tác chiến trong quân lực VN và các quốc gia tân tiến, tất cả phải được học hỏi thêm, dẫn dắt qua thực tế chiến trường trong nhiều năm mới có thể xử dụng bản đồ địa bàn một cách có hiệu qủa, không có ngoại lệ cho vấn đề này.

Sau khi suy tính, tôi quyết định nhờ anh lính gác báo với Thủ Trưởng của anh ta là tôi xin gặp. Một lúc sau viên Thủ Trưởng tới gặp tôi. Tôi rất bình tĩnh nói với anh ta rằng “Tất cả các chú em tôi đều ở lứa tuổi học trò, mới trải qua 6 tháng huấn luyện và chưa hề có kinh nghiệm tác chiến. Tôi có trách nhiệm với gia đình các em đó và phải bảo vệ an toàn cho các em. Tôi viết thơ nhờ anh cho người đưa chú Cát là Trưởng Toán để chú Cát gọi các chú về đây, tránh nổ súng và tránh đổ máu. Chúng tôi cam phận cá chậu chim lồng. Trong thư tôi báo chú Cát biết là tôi đã bị bắt, và bảo chú Cát bình tĩnh theo đơn vị này tới gặp tôi. Ðiều quan trọng là phải giữ an toàn cho tất cả các chú, mọi trách nhiệm thuộc phần tôi, các em cứ an tâm.

Nhưng từ đó, tôi không được gặp các em cho tới 2 năm sau 1975. Quãng đời đen tối của tôi bắt đầu từ đấy. Hơn 21 năm để suy ngẫm công và tội, tình nghĩa anh em và trách nhiệm đối với Quân Lực, tôi đau khổ, và hổ thẹn với chính mình, Những suy nghĩ đó đã trở thành ngọn hải đăng để dẫn đường cho tôi tự kiện toàn bản thân, giữ trọn lòng trung thành với QLVNCH. Thời gian trong tù thực sự là vô gía vì đã giúp tôi nhận thức được nhiều vấn đề mà tôi nghĩ rằng nếu ở ngoài đời, chắc chắn tôi không thể thấy. Chính những nỗi dằn vặt, đau khổ vì không làm tròn lời hứa với gia đình các em, cũng như những hối hận day dứt vì không hoàn thành được nhiệm vụ giao phó đã giúp tôi tìm thấy ánh sáng chân lý. Và ánh sáng chân lý đó đã dẫn dắt tôi đến việc làm ngày hôm nay.

NHÀ TÙ CS LÀ NƠI HUỶ DIỆT TOÀN BỘ NHÂN CÁCH, NHƯNG CŨNG LÀ NƠI ÐƯA NHÂN CÁCH LÊN CAO VÀ CAO MÃI NẾU CÒN SỐNG, TÙY SỨC CHỊU ÐỰNG CỦA MỖI NGƯỜI. ÍT AI RA KHỎI NHÀ TÙ CS VỚI NHÂN CÁCH VỐN CÓ CỦA MÌNH

Cảm ơn các em toán Bắc Bình, các em đã là nguyên nhân của sự trưởng thành và tu thân của tôi. Ước mong giữa chúng ta, ngày sau sẽ như ngày trước, dù rằng chúng ta nay đã già rồi.

 

Nguyễn Hữu Luyện"

NGƯNG TRÍCH.

 

Trong lá thư này ông Luyện đã tìm cách chạy tội, trốn tránh trách nhiệm khi viết lại sự việc cả nhóm bị bắt gọn không một phản ứng kháng cự bằng một câu qua loa, giản lược: Ðau đớn thay, cả bốn chúng tôi bị bắt trong bản này.

 

Quả có thế, bốn người: anh Nguyễn Hữu Luyện, anh Bùi Quang Cát, anh Nguyễn Mạnh Hải và anh Ðinh văn Vượng đều bị bắt trong bản này, nhưng ông Nguyễn Hữu Luyện đã cố tình không diễn giải đúng trình tự và diễn tiến của sự việc ( tại sao đi vào bản? ai bắt? bắt lúc nào? có vũ khí chiến đấu sao không nổ súng kháng cự?)

 

A- Lời kể của ông Luyện khi gặp chúng tôi tại nhà cùm Khu B trại Phong Quang cho thấy sự việc như sau:

 

Vào làng là do chính ông tự quyết định. Lúc đó anh Ðinh văn Vượng dứt khoát không chịu vào làng vì cho rằng sai nguyên tắc công tác nên được phân công nằm lại ngòai làng ngừa trường hợp bất trắc xẩy đến sau khi ba người đã vào làng. (Lúc kể lại chuyện này anh Luyện có khen Ðinh văn Vượng là người thông minh, thận trọng.)

Khi ba người vào làng gặp một số người trong bản, những người này cản lại yêu cầu ba người đi ra. Anh Nguyễn Mạnh Hải nói chuyện với họ và dịch lại cho ông Luyện nghe rằng: họ chỉ đồng ý cho ở lại nếu ông Luyện và những người đi theo chịu giao vũ khí cho họ giữ.

Ông Luyện nghe và quyết định giao vũ khí cho họ để được vào làng đồng thời yêu cầu hai người còn lại cũng làm như vậy. Hai anh Bùi Quang Cát, Nguyễn Mạnh Hải tuân theo lệnh của ông Luyện. Ðúng như mối nguy hại mà Vựợng đã lường trước, sau khi giao vũ khí cho đám thổ dân, anh Nguyễn Hữu Luyện, anh Bùi Quang Cát, anh Nguyễn Mạnh Hải đã bị đám thổ dân trở mặt uy hiếp, bắt ngay khi đang ngồi trong nhà làng. Anh Luyện nói với tôi là hết sức đau đớn khi bị những người thổ dân Lào lừa như vậy.Câu chuyện anh Luyện kể lại cho chúng tôi nghe tại Phong Quang dừng ở đấy.Sau khi nghe câu chuyện, tôi quá sức ngạc nhiên khi một người như anh Luyện vốn được anh em trong toán Bắc Bình nể phục, lại khinh suất, ấu trĩ đến mức “súng là vợ, đạn là con” mà dám đưa cho người lạ ngay khi ở trong đất địch.

Hết hạn cùm, chúng tôi trở lại khu buồng giam tập thể ở trại A Phong Quang. Vì muốn biết tường tận sự việc, tôi tìm hỏi ba người cùng bị bắt chung với anh Luyện. Quan trọng nhất là nhân vật số 4 nằm lại ngoài làng và bị bắt sau cùng là anh Ðinh văn Vượng.Tôi còn nhớ trong lúc kể lại việc bị bắt, vì thân tình nên anh Vượng lúc nào cũng xưng hô là tớ với mình và gọi tôi lúc là đằng ấy lúc là cậu.

 

B- Lời kể lại của anh Ðinh văn Vượng: Ngay khi ông Luyện muốn đi vào làng, tớ đã phản đối nhưng đằng ấy biết đấy, ông Luyện là huấn luyện viên và lại là người chỉ huy, trong toán ai cũng gọi ông ấy là anh Hai, nên khi ông ấy ra lệnh, tớ cũng phải nghe đâu có chống lại được nhưng khi đi, tớ cẩn thận mang theo đủ vũ khí của mình. (Ba khẩu súng Vượng mang theo gồm một tiểu liên, một Colt Browning và một súng bắn sẻ.)

Khi ông Luyện quyết định vào làng, tớ nhất định không vào và đòi nằm lại để an ninh vòng ngoài, phòng bất trắc. Cuối cùng, anh Luyện phải nhượng bộ và tớ chọn vị trí để nằm lại. Sau khi ba người vào làng, tớ lập tức di chuyển sang một vị trí khác có thể quan sát được nơi mà ba người đã biết. Tớ nằm phục kích tại vị trí mới, hướng họng súng về vị trí trước đó. Lâu lắm, khoảng gần hai tiếng mới thấy ông Cát cùng vài tên thổ dân có đeo cung nỏ đi ra chỗ mình nằm lúc trước. Ông Cát không thấy mình đâu nên mới lên tiếng gọi mình ra để vào làng gặp anh Hai. Mình vẫn chần chờ, quan sát kỹ thấy anh Cát gọi ba bốn lần có vẻ an toàn, mình mới lên tiếng và ra khỏi chỗ nằm phục kích. Khi thấy mình xuất hiện thì anh Cát vẫy tay và lại quay lưng đi vào làng trước, mấy người thổ dân đi theo, một người đứng lại đợi mình. Nóng ruột vì đã gần đến giờ hẹn với anh em còn lại ở nhà. Mình hườm súng và vội đi theo anh Cát. Khi vào làng mình thấy nhà nào cũng có người đứng lấp ló, vào đến căn nhà mà họ đưa mình tới, không thấy anh Luyện và anh Hải đâu cả. Mình đòi gặp anh Luyện, họ ra dấu cho biết là anh Luyện đi xuống suối tắm. Lúc này mình đã ngờ là có chuyện nên mình đi đằng sau hườm súng vào người dẫn đường ra suối, sẵn sàng nổ súng. Người đi trước đi càng lúc càng nhanh mà đường xuống suối rất dốc. Mình cũng bám sát sau lưng anh ta. Ðến quãng nhìn thấy suối, triền dốc quá cao mình bị kéo theo đà dốc lao xuống. Ngay lúc đó, mình thoáng thấy trong mấy bụi rậm có người phục kích nhưng vì đà lao xuống nhanh quá, không dừng được nữa phải vượt qua luôn. Ðến cuối chân dốc là con suối, mình trượt chân ngã khi vấp phải cục đá, vừa gượng dậy đã thấy mấy khẩu súng chĩa vào người bắt hàng. Vô phương chống cự. Sau khi họ trói mình rồi thì mình thấy họ dắt ông Luyện cũng bị trói thúc ké đi qua. Hóa ra ông Luyện đã bị bắt từ trước và cho anh Cát đi ra để gọi mình vào gài bẫy cho bị bắt chung luôn. Thế là hết. Từ khi sa cơ cho đến mãi sau này mình mới gặp lại anh Luyện. 

 

C- Lời kể của anh Bùi Quang Cát, toán trưởng Hector 1: Anh Luyện là anh Hai và là người nắm thực quyền. Anh chỉ là người thừa hành lệnh của anh Hai mà thôi. Anh ấy quyết định vào làng thì mình phải đi theo. Anh ấy bảo giao vũ khí cho bọn thổ dân thì mình cũng phải tuân lệnh dù trong lòng rất nghi ngại. Nhầt là khi ngồi đợi những người trong làng nấu cơm, nước. Quả nhiên chừng hơn nửa tiếng sau là dân làng trở mặt bắt cả ba người, sau đó lính biên phòng Việt Cộng mới xuất hiện. Khi bị bắt, họ cũng chưa đánh đập gì nhưng không hiểu sao anh Luyện ra lệnh cho anh đi ra gọi Vượng vào. Sau khi cả bốn người nằm trong tay địch rồi, cũng chính anh Luyện bảo anh cầm lá thư về hang kêu gọi anh em ra hàng. Lúc đó anh cũng cố đi thật chậm cho quá giờ hẹn để những người còn lại kịp báo động về cho trung ương biết rồi di chuyển nhưng không ngờ anh em vẫn còn ở lại đợi. Lực lượng của Việt Cộng không đông, áng chừng trung đội là cùng.

Còn một lời kể của anh Nguyễn Mạnh Hải, thông dịch tiếng Lào cũng tương tự như anh Cát kể nhưng tôn trọng người đã khuất chúng tôi xin miễn viết lại. 

 

D- Tổng kết những lời kể, diễn biến của sự việc như sau:

Nguyễn Hữu Luyện bất chấp lời ngăn cản của anh em trong toán Hector, vượt quyền trung ương tự ý quyết định vào làng để tiếp xúc với dân. Khi đi, Nguyễn Hữu Luyện đem theo ba người có thể gọi là xuất sắc nhất. Đến trước làng, anh Đinh văn Vượng nằm lại bên ngoài để làm an ninh vừa chuẩn bị thoát hiểm khi ba người vào làng chạm địch. Khi vào làng, những thổ dân trong làng đòi ba người phải giao nộp vũ khí mới cho lưu lại. Nguyễn Hữu Luyện hết sức ấu trĩ khi ra lệnh nộp vũ khí theo yêu cầu của những người trong bản để tỏ thiện chí.  Ở trong làng nhóm ba người đã bị thổ dân trong bản lừa ngồi đợi cơm nước. Thật ra họ lừa bắt cả ba trong khi đã cho người đi báo cho quân biên phòng Việt cộng. Sau khi bị bắt, dù chưa bị tra tấn, đánh đập gì cả, Nguyễn Hữu Luyện đã vội vàng quyết định cho anh Cát ra gọi Vượng vào cho lính biên phòng bố trí bắt luôn. Tiếp thêm Nguyễn Hữu Luyện còn tự nguyện viết một lá thư kêu gọi anh em về hàng Việt Cộng và ra lệnh cho anh Bùi Quang Cát đem về giao cho bộ phận còn lại của toán đang trú ẩn trong hang đá.

Kết quả là toán Hector 1 bị bắt gọn ghẽ không nổ được một phát súng kháng cự. Việc làm này anh Luyện đã tự mình xác nhận qua đoạn văn trích trơ trẽn, dốt nát, mất liêm sỉ trong "lá thư tự thú" dưới đây: 

 

TRÍCH :

"Sau khi suy tính, tôi quyết định nhờ anh lính gác báo với Thủ Trưởng của anh ta là tôi xin gặp. Một lúc sau viên Thủ Trưởng tới gặp tôi. Tôi rất bình tĩnh nói với anh ta rằng “Tất cả các chú em tôi đều ở lứa tuổi học trò, mới trải qua 6 tháng huấn luyện và chưa hề có kinh nghiệm tác chiến. Tôi có trách nhiệm với gia đình các em đó và phải bảo vệ an toàn cho các em. Tôi viết thơ nhờ anh cho người đưa chú Cát là Trưởng Toán để chú Cát gọi các chú về đây, tránh nổ súng và tránh đổ máu. Chúng tôi cam phận cá chậu chim lồng.Trong thư tôi báo chú Cát biết là tôi đã bị bắt, và bảo chú Cát bình tĩnh theo đơn vị này tới gặp tôi. Ðiều quan trọng là phải giữ an toàn cho tất cả các chú, mọi trách nhiệm thuộc phần tôi, các em cứ an tâm. Nhưng từ đó, tôi không được gặp các em cho tới 2 năm sau 1975."

NGƯNG TRÍCH 

 

 

 

Hàng ngồi từ trái qua phải: BK Kim Âu, Đại Tá Chính, BK Nguyễn Hữu Luyện, Quách Nhung, Hoàng văn Vân

trong bữa tiệc tại tư gia Kim Âu Hà Văn Sơn khi Nguyễn Hữu Luyện đến xin lỗi Hà Văn Sơn.

 

 

Với những gì chính Nguyễn Hữu Luyện viết ra, chắc hẳn quý độc giả và các chiến hữu nhận thấy Nguyễn Hữu Luyện không hề bị tra tấn, uy hiếp hay đánh đập gì cả mà chính Luyện đã tự nguyện xin viết thư kêu gọi anh em còn lại của toán ra đầu hàng sau khi đã suy tính!!!!!. Và thật sự chúng tôi không hiểu Nguyễn Hữu Luyện có ý gì khi viết: Trong thư tôi báo chú Cát biết là tôi đã bị bắt, và bảo chú Cát bình tĩnh theo đơn vị này tới gặp tôi.”

Thực tế cả ba người ông Nguyễn Hữu Luyện, anh Bùi Quang Cát, anh Nguyễn Mạnh Hải cùng bị bắt một lúc và chính ông Luyện đã bảo anh Cát ra gọi anh Vượng vào cho Việt Cộng phục kích bắt dưới suối.

Phải chăng Nguyễn Hữu Luyện muốn chuyển cái tội gọi anh Vượng vào để cho lính Cộng Sản phục bắt là do anh Cát tự ý bày ra và biến Bùi Quang Cát thành người gọi toán ra hàng để chạy tội nếu được trở về với VNCH?

 

Mấy hôm trước Nguyễn Hữu Luyện có gọi điện cho anh Cát năn nỉ, nhờ viết một lá thư để xác nhận theo lời anh ta là lúc đó “lực lượng bộ đội rất đông, chó săn hàng bầy" anh Cát thoái thác”.

Sở dĩ ông Luyện phải cầu cứu anh Cát làm chuyện thiếu lương thiện vì trong lá thư ông Luyện viết rằng:

 

TRÍCH. họ sửa soạn chó để đem vào trong hang bắt các em, trong lòng tôi đau xót vô cùng.”

 

NGƯNG TRÍCH

 

Nhưng sự thật chó săn chỉ nằm trong óc tưởng tượng của tên phản quốc Nguyễn Hữu Luyện vì những người đến nhận Nguyễn Hữu Luyện chỉ là một đơn vị nhỏ. Nếu có chó săn, chắc chắn khi anh Vượng bị bắt, chó trận đã ngoạm cổ anh đè xuống mà chẳng cần súng dí vào đầu. Chẳng qua Nguyễn Hữu Luyện cố ý bịa ra tình hình nguy cấp, toán đã bị đơn vị biên phòng rất lớn vây bắt, có tìm cách rút chạy cũng không thể thoát, muốn tính mạng được bảo toàn tốt nhất là đầu hàng.

Trước mũi súng, cọp hay voi còn chết chứ không lẽ thấy có chó săn là toán Biệt Kích Xâm Nhập Hector 1 phải bó tay chịu trói. THẬT HÀI HƯỚC

Thật ra Nguyễn Hữu Luyện  đâu cần phải chạy tội khi chế độ VNCH đã không còn. Nếu còn thì tội của anh quá lớn, thừa để ra pháp trường. Nhưng Nguyễn Hữu Luyện chạy tội vì mục đích đánh bóng mình để moi tiền đồng bào.

Thực tế tội trạng của Nguyễn Hữu Luyện quá rõ ràng đã biến bốn chữ "Người Tù Kiệt Xuất" trở thành sự mỉa mai cho cả người viết (Lô Răng Phan Lạc Phúc) lẫn người được nhắc tới (Nguyễn Hữu Luyện).

 

A- Nội việc Nguyễn Hữu Luyện quyết định vào làng đã phạm những tội sau đây:

 

1-Muốn vào làng phải báo về trung ương xin lệnh.

2-Trung ương chưa có lệnh đã vào làng.

3-Vào làng mà chưa thám sát.

4-Muốn thám sát làng cũng phải xin ý kiến trung ương và chờ lệnh.

 

B- Sau khi vào làng bị bắt anh đã lập tức tiếp tay cho Việt Cộng bằng cách :

 

1- Ra lệnh cho anh Cát gọi anh Vượng vào để lính biên phòng Việt Cộng lừa phục kích bắt.

2- Anh tự nguyện “lập công chuộc tội” qua việc ra lệnh cho anh Cát đem lá thư của anh viết về nơi ẩn náu kêu gọi anh em còn lại ra hàng.

 

Ðấy là những THÀNH TÍCH VẺ VANG, ANH DŨNG LẬP CÔNG CHUỘC TỘI. PHẢN BỘI QUỐC GIA , CHÍNH PHỦ và QUÂN LỰC  VIỆT NAM CỘNG HÒA không phương chối cãi của đại uý Nguyễn Hữu Luyện mà Lô Răng Phan Lạc Phúc trắng trợn bịa đặt nâng lên thành "Người Tù Kiệt Xuất" qua bút ký cùng tên.

 

Mỉa mai thay đó là THÀNH TÍCH VỚI BỘ CÔNG AN, TỔNG CỤC PHẢN GIÁN của cái gọi là NHÀ NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA thay vì phải là CHIẾN TÍCH với NHA KỸ THUẬT, BỘ QUỐC PHÒNG, QUÂN LỰC VÀ CHÍNH PHỦ VIỆT NAM CỘNG HÒA và MACVSOG. Vừa qua dưới tiêu đề CÔNG BỐ SỰ THẬT tên Nguyễn Hữu Luyện đã khônghá miệng ra nói được câu nào vì SỰ THẬT ĐÃ PHƠI BÀY DƯỚI ÁNH SÁNG MẶT TRỜI và tất nhiên đám âm binh không thể nào chấp nhận được.

Trong lá thư riêng (thú tội) việc ông Luyện cố tình bào biện chạy tội cho hành vi phản bội của hắn đã trở thành lá thư sỉ nhục những anh em trong toán Hector1 nói riêng và Gia Ðình Biệt Kích nói chung. Ðể bám lấy cái danh hão huyền, bịa đặt “Người Tù Kiệt Xuất”, tên Nguyễn Hữu Luyện đánh giá những người chiến sĩ trẻ trung, đầy nhiệt huyết chẳng có giá trị hơn mấy cậu học trò vắt mũi chưa sạch, khi ông cho rằng:

 

TRÍCH:

Là người trực tiếp kiểm soát kết qủa huấn luyện của các em, tôi hiểu rất rõ những gì các em có thể và những gì các em không thể làm lúc đó. Mặc dầu kết qủa huấn luyện tốt đẹp của các em tại Long Thành đã làm các cố vấn Mỹ ngạc nhiên, nhưng các em vẫn không thể hoạt động trong rừng một mình. Cũng như sỹ quan tác chiến trong quân lực VN và các quốc gia tân tiến, tất cả phải được học hỏi thêm, dẫn dắt qua thực tế chiến trường trong nhiều năm mới có thể xử dụng bản đồ địa bàn một cách có hiệu qủa, không có ngoại lệ cho vấn đề này.

NGƯNG TRÍCH

 

Nguyễn Hữu Luyện viết ra thật trái ngược với những gì anh lĩnh hội được ở nhà trường. Chuyện chưa xảy ra mà Nguyễn Hữu Luyện dám nói anh em còn lại của Hector “không thể hoạt động trong rừng một mình”.

Nguyễn Hữu Luyện  biết đàn em của mình kém cỏi, không có khả năng như vậy thì còn đưa toán đi công tác làm gì?

Ði công tác xâm nhập chắc chắn không phải là đi dạo phố. Nguyễn Hữu Luyện sẽ nói là trung ương ra lệnh là phải đi.

Sự việc đã qua hàng mấy chục năm nhưng Nguyễn Hữu Luyện vẫn không chịu nhìn ra cái tội tày trời với lương tâm của mình. Với thói quen đạo đức giả, Luyện đã hoang tưởng khi tự nhận những trách nhiệm mà anh ta không thể gánh vác.

Nguyễn Hữu Luyện chỉ là một nhân viên công tác như mọi người, lãnh lương và làm theo lệnh của thượng cấp. Trách nhiệm với gia đình các toán viên, trách nhiệm với những toán viên của Luyện  là do Trung Ương và Chính Quyền VNCH toan liệu. Nguyễn Hữu Luyện tự cho mình có trách nhiệm đấy để chạy cái tội đã đưa cả toán vào rọ vì những hèn yếu của bản thân Nguyễn Hữu Luyện mà thôi.

 

Chúng ta hãy nghe Nguyễn Hữu Luyện nói về nhân viên trong toán Hector 1 với đối phương.

 

TRÍCH

 

 Tất cả các chú em tôi đều ở lứa tuổi học trò, mới trải qua 6 tháng huấn luyện và chưa hề có kinh nghiệm tác chiến. Tôi có trách nhiệm với gia đình các em đó và phải bảo vệ an toàn cho các em. Tôi viết thơ nhờ anh cho người đưa chú Cát là Trưởng Toán để chú Cát gọi các chú về đây, tránh nổ súng và tránh đổ máu. Chúng tôi cam phận cá chậu chim lồng.”

 

NGƯNG TRÍCH

 

Tôi không hiểu khi những người em của Nguyễn Hữu Luyện, những người lính được đánh giá là tinh nhuệ, đa năng đọc những giòng chữ này họ sẽ nghĩ như thế nào? Không lẽ Trung Ương đã vô trách nhiệm khi thẩm định sai lầm về khả năng của những người được giao phó nhiệm vụ.

Như vậy nhờ Nguyễn Hữu Luyện mọi người mới biết chế độ VNCH hết sức tồi tệ và ông bạn đồng minh cũng vậy nốt. Lính con nít, chưa đủ tuổi mới 17, ba ngày sau đã đi ra tận biên giới Lào vì nhu cầu công tác.

Nguyễn Hữu Luyện viết gần đúng như cơ quan tuyên truyền của Việt Cộng. Anh ta ngây thơ vậy sao? 

Tiện đây cũng nói chút ít với Nguyễn Hữu Luyện: Tôi sinh 1948, đi công tácvà bị bắt vào năm 1967 vậy tôi dư hai năm anh bỏ vào chỗ nào. Nguyễn Hữu Luyện đã quên, hay cố tình quên chuyện tôi kể với anh về tôi năm 1969. Chuyện vặt vãnh. Tôi không cần làm cái trò khỉ nhờ những người bạn đồng môn đứng ra xác nhận điều này, điều nọ về tôi. Quan trọng nhất là tôi đã làm gì, cho ai, kết qủa ra sao. Quá trình đấu tranh của tôi như thế nào? Và anh nên nhớ, với tư cách một nhà báo biết tôn trọng đạo tắc chuyên môn, chúng tôi không lạm dụng đệ tứ quyền để viết về đời tư "nhầm vợ - lộn chồng" của ai nếu nó không ảnh hưởng đến đời công. Chúng tôi không thích và không cần thiết trả lời những trò bịa đặt, chụp mũ, vu khống mà chúng tôi gọi là "đánh dưới đũng quần." Moị sự bịa đặt, vu chụp đều có ngọn nguồn, căn nguyên. Giá như không có bài Gian Hùng Lộ Mặt và những bài vạch mặt bọn MTHCM, Ngô thị Hiền thì người ta có thể đặt dấu hỏi tại sao có một nhóm BK như Lê Ngung, Nguyễn Như Ánh, Vũ Viết Tinh v..v tức nhóm 10% thù tôi như vậy.

Việc tôi nhận Nguyễn Hữu Luyện  làm anh tinh thần tôi đã minh định từ lâu.Trong bài viết này, tôi cũng không bác bỏ giao tình cũ. Nhưng anh Luyện không biết rằng:"Sự quý trọng, tôi dành cho anh đã tan biến từ sau khi tôi tiếp xúc với ba người cùng bị bắt chung với anh." Tám năm sau, năm 1977 gặp lại anh ở trại Cổng Trời, anh hỏi tôi :"Sao Sơn có thái độ lạnh nhạt."

Tôi nói :"Tại thời tiết lạnh quá". Và suốt những năm sau, sống gần nhau, lúc nào tôi cũng giữ thái độ đấy.

Tôi đau xót vì mình đã có một người anh tinh thần như  Nguyễn Hữu Luyện. Giữa tình nghĩa cá nhân với đại nghĩa của dân tộc. Tôi phải chọn một mà thôi. Tôi chọn con đường phụng sự cho đại cuộc.

Mấy tuần gần đây anh làm gì, tôi biết từng chi tiết. Khi tôi đã quyết định ra tay mọi việc coi như đã có kết thúc.

Anh đừng làm trò khỉ nhờ phe đảng viết ca tụng anh về những điều không có. Anh chỉ lẩn tránh chứ chưa bao giờ có thái độ chống đối lao động.

Việc BK Nguyễn Như Ánh viết nâng bi để cho anh làm bằng chứng, sai hoàn toàn. Tôi nhắc lại để anh nhớ: Người đưa anh vào nhà cùm là tên trực trại Hòa Ba Tai và hôm đó anh Luyện đang đội nón mê, đi giày bata ngồi trong hàng tù đi lao động. Hòa Ba Tai nói một câu gì đó, xúc phạm anh Luyện. Phản ứng của anh Luyện là đứng bật dậy vùng vằng la lên: “Tôi chết ở đây, Tôi đổ máu tại đây.” Tôi nhớ câu anh nói rõ lắm, vì đó cũng là câu tôi đã gầm lên khi đối đầu với tên thựợng sĩ Bội quản giáo ở trại Phong Quang.

 

Anh tuyên bố chống không lao động ở đâu vậy?

Ngày gặp lại anh ở Quyết Tiến cho đến lúc tôi về tháng 10 - 1982, đúng chiều hôm đó các anh em còn lại chuyển trại vào trại Tân Kỳ, chưa bao giờ tôi thấy anh chống lao động cả. Anh có bệnh trĩ và làm vệ sinh cho đội. Xuống Thanh Phong anh cũng làm việc nhưng hay khiếu bệnh để nghỉ. Tôi làm anh lúng túng đến phải viện dẫn bậy thế sao anh Luyện. Anh hãy tìm những người đủ bản lĩnh và lý luận để bút chiến với tôi chứ đừng đưa loại âm binh, lâu la ra làm trò cười cho những bậc thức giả. Ngoài trò đạo đức giả, sở học, kiến thức của anh không đủ để đánh chặn đầu tôi đâu. Ngòi bút của Kim Âu Hà văn Sơn sẽ xuyên thủng tất cả. Tôi không nói gì về đặc lệnh truyền tin, anh đừng nói bậy. Tôi sẽ nói về MẬT KHẨU AN NINH hay là CODE AN NINH của anh đấy anh Luyện.

Đọc đến những dòng này, chắc hẳn quý vị đều nhận rõ bốn chữ "Người Tù Kiệt Xuất" chỉ là bốn chữ dối trá loè bịp. Trò "lộng gỉa thành chân" này làm cho quần chúng khánh kiệt niềm tin.

Ba mươi mốt năm, Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản ở hải ngoại vẫn còn là nạn nhân của những trò bịp bợm. Nhưng có những kẻ vì đã lỡ  tin nên vẫn cố quay lưng lại với SỰ THẬT, lừa dối chính lương tâm mình để được "theo voi ăn bã mía". Đáng tiếc voi chỉ là voi vẽ do thừa giấy. Voi giấy chỉ để đốt chứ không thể xung trận.

Phần về toán Hector 1 coi như tạm đủ. DƯỚI ĐÂY LÀ SỐ PHẬN CỦA TOÁN HECTOR 2

 

HECTOR 2 ĐI BỔ SUNG CHO TOÁN HECTOR 1

 

Như chúng tôi đã viết trong bài Gian Hùng Lộ Mặt từ 30 - 10 - 1998:

“Secret Army Secret War” (một cuốn sách sử dụng nhiều tài liệu thật trong văn khố quốc gia Hoa Kỳ nhưng phần ghi lại lời kể của một vài Biệt Kích thì chỉ là những câu chuyện hoàn toàn tự đánh bóng cá nhân không phản ảnh đầy đủ sự thực, với quá nhiều đoạn đầy cảm tính phiến diện, thiếu sót).

Riêng đoạn viết về Hector 2, Tourison bỏ mất chi tiết quan trọng nhất là có 4 thành viên của toán này  đã vượt vòng vây đi thoát 16 ngày, sang đến Lào mới bị bắt: “Bốn người đó : Cố vấn của toán Ðặng Ðình Thúy, Toán trưởng Mai Nhuệ Anh, và hai toán viên Nguyễn văn Ðộ, Lê Ngọc Kiên.”

Dưới đây là vắn tắt câu chuyện của trận đánh:

“Trong một địa hình lòng chảo, một bên là vách đá dựng đứng ở hướng Tây sát một khu trũng đọng nước trông như một cái hồ nhỏ. Một bên là rặng cây rậm rạp mọc trên bãi đá tai mèo gồ ghề giáp vách đá dựng đứng hướng Đông mà trực thăng vừa bay vòng ngang qua. Hai hướng Bắc Nam là đầu thông qua nơi khác đều đã bị án ngữ bởi lực lượng chủ công của Việt Cộng. Theo lệnh trước khi máy bay xuống bãi, hai anh Khả và Huấn đã nhanh chóng chiếm hai vị trí để làm công tác an ninh, sau khi máy bay cất cánh, toàn toán đã dạt vào các lùm cây sát vách đá thẳng đứng tìm vị trí để phòng ngừa bất trắc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vừa vào đến bìa rừng đã có tiếng súng nổ vì Huấn đã phát giác có địch quân hiện diện. Ngay những phút đầu tiên, địch khai hỏa dữ dội, ném lựu đạn chầy và bắn như vãi trấu về hướng Hector 2. Dưới hỏa lực hùng hậu của đối phương phủ chụp lên đầu, Lê Ngọc Kiên và Nguyễn văn Ðộ đã phản ứng như một cái máy, hai họng tiểu liên Thụy Ðiển liên tiếp nhả đạn về hướng địch quân.

Sau mấy loạt đạn cả hai nhanh chóng lẩn vào bụi cây, và cả hai tập hợp lại được với toán trưởng Mai Nhuệ Anh và cố vấn của toán Ðặng Ðình Thúy cũng đang chiến đấu. Bốn người tạo thành một tổ, trận đánh tiếp diễn ác liệt, không thể chống trả hỏa lực áp đảo của đối phương, Hector 2 bị xé lẻ thành các nhóm nhỏ.

Trận đánh không cân sức tiếp tục kéo dài trong lúc hoàng hôn đang xuống. Chiến địa nằm lọt thỏm trong thung lũng sâu, nên khi bầu trời tắt nắng thì màn đêm tối đen bao trùm rất nhanh, hai bên im lặng giữ vững vị trí. Trời mưa lất phất không lớn nhưng gió thì gào rít kinh hồn bởi thông luồng qua giữa hai vách đá dựng đứng.

Trận địa yên tĩnh, hai bên dường như cùng án binh bất động, nhưng trong đêm tối đầy bất trắc, những thành viên của Hector2 đang tìm cách thoát khỏi cạm bẫy...

Sáng hôm sau, lực lượng Cộng Sản bắt được bốn người. Trừ hai người chết tại chỗ, điểm lại còn thiếu nửa toán Hector2. Bọn Việt Cộng cấp tốc huy động lực lượng truy bắt năm người còn lại.

Tám ngày sau, họ bắt được anh Nguyễn văn Ðình, trưởng nhóm truyền tin. Nhưng còn bốn người nữa vẫn biệt tăm. Mãi đến chiều tối ngày 8 tháng 10 năm 1966 (ngày thứ 16), may mắn cho Cộng Sản Bắc Việt. Lực lượng Lào Cộng đã bắt được bốn người sau cùng tại bản hoang “CA- Y” nằm sâu trong nội địa Lào đến tám cây số đường chim bay, trong tình trạng họ đã kiệt sức vì không có lương thực.”

Cuộc chiến đấu dũng cảm của toán Hector2 nổ ra trong điều kiện hoàn toàn bất lợi, hoàn toàn bị động vì vừa đặt chân xuống đất đã lọt vào ổ phục kích. Nằm gọn trong vòng vây của một đơn vị lớn Cộng quân vượt trội về nhân số và hỏa lực. Họ vẫn thoát đi được.Và những người cuối cùng nếu có lương thực hẳn đã đi thoát đến nơi có đồn trại của lực lượng hoàng gia Lào.

 

Việc toán Hector 2 đến tăng cường cho Hector 1 và rơi ngay vào bẫy khiến có nhiều câu hỏi lớn được đặt ra:

Phải chăng ông Nguyễn Hữu Luyện đã cộng tác với Việt Cộng trong việc thảo công điện?

Phải chăng ông đã tiết lộ "Mật Khẩu An Ninh Cá Nhân" của ông cho Việt Cộng ngụy tạo tình hình an toàn của toán Hector1 để Trung Ương đưa toán Hector2 ra bổ sung?

Nếu không có mật khẩu an ninh (tối hậu) của ông Luyện (sống để dạ, chết đem theo) khi gửi công điện trả lời về việc xin bổ sung toán Hector2, chắc chắn trung ương không khi nào để Hector2 lên đường.

 

MẬT KHẨU AN TOÀN CỦA ÔNG LUYỆN

 

Trích Secret Army Secret War:

At the interrogation point, HECTOR 2 came face to face with what had happened to HECTOR1.The latter’s two primary radio operators, Tran Huu Tuan and Nguyen Van Thuy, who were kept separate under armed guard, were also at the headquarters. Their presence lent credibility to what a North Vietnamese officer told them after HECTOR 2’s capture, “The part of your team sent in earlier was captured. After we captured your team, its radio operators were the one who went on their radio and asked for reinforcements. That’s why you all were sent in. the first half of your team has already been sent down to the coastal lowlands and you all will be sent there later. You know we’ve been waiting here for you for nearly two months? 

Tạm dịch:Tại nơi thẩm vấn, HECTOR 2 trực diện với những gì đã xảy đến với HECTOR1.Hai nhân viên truyền tin chủ yếu:Trần Hữu Tuấn và Nguyễn văn Thùy, những người bị giữ riêng bởi lính vũ trang, cùng ở bộ chỉ huy.Sự hiện diện của họ chứng thực cho những gì mà sĩ quan quân đội Cộng Sản đã nói với họ sau khi Hector 2 bị bắt:“Một phần toán của các anh đưa vào sớm đã bị bắt.Sau khi chúng tôi bắt toán trước của các anh.Truyền tin của toán đã làm công việc xin bổ sung. Ðó là lý do tại sao tất cả các anh được gửi vào.Toán đầu tiên của các anh đã được đưa về vùng cận duyên và tất cả các anh cũng sẽ được đưa về đấy sau. Các anh phải biết chúng tôi đã đợi các anh ở đây đến gần hai tháng.” 

 

Ðọc qua đoạn văn thượng dẫn, những người không hiểu sẽ đánh giá tội lỗi thuộc về hai nhân viên truyền tin nhưng thật ra không phải vậy. Công điện của các toán công tác đặc biệt được phát và thu bằng tín hiệu morse. Tất nhiên vì vấn đề bảo mật, mọi công điện gởi đi đều phải được mã hóa (encode). Nơi nhận sẽ thu toàn bộ tín hiệu morse rồi chuyển qua bộ phận mã dịch hay giải mã (decode). Lúc đó người ta mới hiểu được nội dung công điện. Như vậy hiệu thính viên của hai bên đều có giữ một sổ mã. Khi lọt vào tay địch nếu sổ mã không hủy kịp, kẻ thù sẽ biết cách mã hóa, mã dịch và cưỡng bách hiệu thính viên làm công tác phản gián.

Ðối phương phải xử dụng hiệu thính viên của toán bị bắt vì cách gõ "ma níp" của mỗi người đều mang tính cách cá biệt chẳng khác gì nét chữ riêng của mỗi người. (cách đánh của mỗi nhân viên đã được thu trước khi đi công tác). Vì thế trong lúc lên máy phát công điện nhân viên truyền tin có thể báo động bằng nhiều cách. Tuy nhiên, khi làm việc dưới họng súng đang dí vào đầu khó có ai dám báo động, đã có nhiều nhân viên truyền tin ăn báng súng khi có ý gõ ”ma nip” khác với chính cách gõ của họ.

Như vậy không lẽ nhân viên truyền tin (ban phản gián Việt Cộng) toàn quyền muốn thảo công điện thế nào tùy thích.? Còn vai trò của người chỉ huy toán.Vai trò của các toán viên? Không lẽ tất cả đều bị xóa bỏ.?

Thực tế không như vậy. Nhân viên truyền tin chỉ chuyển bản công điện, đã mã hóa về trung ương.Và người có thẩm quyền tối cao của toán mới chính là người viết công điện bằng bạch văn (để sau đó nhân viên truyền tin mã hóa). Một công điện sẽ không có giá trị khi được thảo ra không đúng phong cách viết công điện của người có thẩm quyền tối cao, không đúng theo những quy ước riêng với Trung Ương mà chỉ có ông ta và Trung Ương biết.

Trường hợp ngay cả bản công điện đã hoàn hảo, trung ương vẫn có nhiều yếu tố khác giải đoán ra là toán đã bị vô hiệu hóa nếu có ý nghi ngờ.

Yếu tố đó là tầng mật mã thứ hai. Tầng mật mã thứ hai này là mật khẩu an ninh của những người trong toán. “MẬT KHẨU AN NINH” tạm gọi là một dạng câu hỏi và một câu đáp theo “MẬT ƯỚC TAY ÐÔI” giữa trưởng công tác ở trung ương với nhân viên công tác hoạt vụ.

Trong hoàn cảnh hoạt động bí mật, trưởng công tác ở tận trung ương muốn đánh giá kịp thời tình hình hoạt động của toán chỉ có cách liên lạc qua truyền tin; vì thế những Mật Khẩu An Ninh hay An Toàn đều là những dấu hiệu cuối cùng để kết luận toán hoặc nhân viên công tác đó còn hoạt động hữu hiệu hay đã bị địch kiểm soát. (trường hợp Ðỗ văn Tâm - Rémus 23).

 

Như vậy công điện xin bổ sung hay tăng cường thêm toán Hector2 không phải do truyền tin tạo ra. Những người đặt bẫy cho Hector2 đi vào chỉ có thể thực hiện được kế hoạch, khi có sự cộng tác để thảo công điện của người có thẩm quyền tối cao của Hector1 : ông Nguyễn Hữu Luyện.

Khi xin bổ sung toán Hector2, chắc chắn trung ương phải hỏi "Mật Khẩu An Ninh Cá Nhân" của người đứng đầu toán để chắc chắn ông Luyện không bị Việt Cộng kiểm soát.

Ông Luyện có dám nói rằng ông không có "Mật Khẩu An Toàn Cá Nhân" không?

Tất nhiên ông Luyện không bao giờ nhận tội phản đồng đội, phản quốc. Nhưng điểm qua cách hành xử của ông Luyện ngay sau khi bị bắt (đọc lá thư tự thú), chắc hẳn mọi người đã có câu kết luận một cách nhanh chóng.

 

SỰ THẬT: NẾU ÔNG LUYỆN KHÔNG PHẢN BỘI BẰNG TỰ NGUYỆN VIẾT THƯ KÊU GỌI THÀNH VIÊN CÒN LẠI HECTOR 1 RA ÐẦU HÀNG. KHÔNG TIẾP TỤC PHẢN BỘI BẰNG KHAI THẬT MẬT KHẨU AN NINH CÁ NHÂN, THÌ CHẮC CHẮN TOÁN HECTOR 2 KHÔNG LỌT BẪY.

 

Ngoài việc tốn của (hơn tấn hàng gồm lương thực, vũ khí, khí tài) cái quan trọng là mất nhân viên. Hai mạng người đã vùi thây ở một nơi chưa có cả địa danh phía Tây rặng Trường Sơn.Trung ương mất thêm một sĩ quan huấn luyện. Tổng số thời gian bị giam giữ, tù tội của hai toán lên đến cả nửa thiên kỷ.Hơn hai chục người mất cả tuổi xuân, hạnh phúc, tương lai trong ngục tù Cộng Sản! Chỉ vì hành động phản bội của ông Nguyễn Hữu Luyện! Vậy mà ông Luyện vẫn an nhiên tự tại, sống thanh thản không một lời xin lỗi anh em, vẫn lợi dụng một nhóm nhỏ để viết lên những giòng chữ bịa đặt, bất nhân; vẫn lợi dụng bất kỳ người nào nhẹ dạ để “ném đá dấu tay” với mưu đồ che dấu SỰ THẬT.

Khi trích dẫn một vài trang của “Secret Army Secret War” viết về Hector2 trong đó có đoạn tác giả Tourison cho rằng Hector2 là một "con mồi sống".

Ông Nguyễn Hữu Luyện rất hài lòng về đoạn này, vì đây là bằng chứng để ông chạy tội. Nhưng ông Luyện quên đọc đoạn khác, cũng trong “Secret Army Secret War”. Mời quý vị đọc đoạn văn trích dưới đây, sẽ thấy những luận cứ đó hoàn toàn không đúng.

 

TRÍCH: “Các trực thăng từ từ đáp xuống nhưng vì trực thăng chở khá nặng nên khi chạm đến đất xốp đã bị lún sâu, khiến cho càng phi cơ dính cứng ngắc.Mọi người, kể cả Ðại Úy Dũng, các huấn luyện viên Mỹ phải đến phụ bỏ đồ xuống.” NGƯNG TRÍCH

 

Không ai tự nguyện cùng với con mồi dẫn thân vào chỗ chết! Vai trò của ông Dũng trong Sở hết sức quan trọng. Ðại úy Dũng là một sĩ quan trưởng công tác của nhiều toán đang hoạt động. Nếu ông Dũng bị bắt, sự tổn thất sẽ không lường nổi.Và một điều chắc chắn nữa, việc ông Dũng theo chân toán Hector 2 xuống đến bãi đáp khi xâm nhập miền Bắc. Bắt buộc ông Dũng phải xin ý kiến Trung Ương và được sự chấp thuận thì mới dám đi. Nếu thực sự ông Dũng đã đánh giá dùng toán Hector 2 làm con mồi sống, như sự nhận thức hết sức ngốc nghếch của tác giả cuốn “Secret Army Secret War”, thì sự đánh giá đó phải là từ Trung Ương, chứ không là từ cá nhân ông Dũng.Thực tế, ông Dũng đã xuống bãi đáp, đã phụ đẩy các kiện hàng.

Vậy có nghĩa Trung Ương cũng dùng ông Dũng làm con mồi sống luôn chăng?

Thế thì phải kể thêm luôn những sĩ quan huấn luyện của Hoa Kỳ đã đi theo tới bãi cũng phải trở thành con  mồi sống cho Cộng Sản Bắc Việt nữa chứ!

Thử hỏi: Liệu những trưởng công tác ở Trung Ương có hành động điên rồ, thật điên rồ như vậy không?

Chúng tôi tin tất cả độc giả cùng đều một câu trả lời khẳng định: Không!

 

Thật tội nghiệp, một sĩ quan tình báo như ông Luyện, không biết phân tích hay phối kiểm nguồn tin ư? Sao ấu trĩ đến độ dễ dàng tin vào luận cứ “con mồi sống” thậm vô lý như vậy!

Việc toán Hector 2 không là “con mồi sống”, đã xác định rõ tính cách phản bội của ông Luyện đã tiết lộ mật khẩu an ninh cá nhân, làm Trung ương tin tưởng để toán Hector 2 ra đi bổ sung. 

 

PHẠM TRÙ TỘI PHẢN BỘI CỦA ÔNG LUYỆN THẾ NÀO TRONG CHỨC VỤ LÀ MỘT SĨ QUAN TRƯỚC TRÁCH NHIỆM ÐỐI VỚI SỞ, ÐỐI VỚI QUỐC GIA VÀ TỔ QUỐC?

ÐỘC GIẢ CÓ THỂ TỰ THẤY ÐƯỢC! 

 

Xét qua trường hợp hai toán bị bắt, đọc lại lá thư tự đánh bóng của ông Luyện, chắc hẳn quý vị độc giả đã nhận thấy những lời lẽ đạo đức giả Nguyễn Hữu Luyện viết ra chỉ nhằm chạy tội phản bội cho chính bản thân mình.

Trong khi bộ phận còn lại của Hector 1 (sau khi Nguyễn Hữu Luyện đã bị bắt) là 11 người ở "khu an toàn", vẫn giữ được đường dây liên lạc với trung ương, tất cả mọi người đều trong tình trạng chiến đấu tốt. Họ lại thông thạo địa hình, địa vật và chưa bị đối phương phát giác. Chắc chắn tinh thần chiến đấu của họ cũng dũng mãnh không kém gì những người anh em của họ trong toán Hector2 khi bị dồn vào đường cùng. Vậy tại sao họ lại đành thúc thủ để cho Việt Cộng bắt một cách dễ dàng, không tốn một viên đạn?

 

Nếu như Luyện trì hoãn lâu hơn 5 tiếng (không tự nguyện sớm viết thư kêu gọi đầu hàng), thì ba điều kiện chắc chắn xẩy ra:

1- Nhân viên truyền tin kịp phát công điện báo cáo với trung ương về tình trạng hiện tại của toán.

2- Bộ phận còn lại sẽ di chuyển ra khỏi khu vực đang đóng quân và xin lệnh trung ương.

3-Trung ương sẽ phải quyết định cho thu hồi toán, hủy bỏ công tác hoặc chuyển địa bàn hoạt động. . . vì cố vấn quân sự và toán trưởng đã mất tích.

Thực tế, như quý vị đã thấy: Không một phát súng nổ, trong khi 11 nhân viên còn lại tại hang an toàn của Hector1: Mỗi nhân viên đều hai tay hai súng (Nhân viên công tác được trang bị hai súng: Một tiểu liên Thụy Ðiển, một súng colt), đạn, lựu đạn đầy đủ cùng mìn bẫy gài xung quanh vị trí ẩn nấp la liệt.

Vậy mà họ đành thúc thủ đưa tay chịu trói chỉ vì ông Luyện đã bàn giao họ cho Việt Cộng bằng một lá thư kêu gọi đầu hàng dao chính ông tình nguyện xin viết khi chưa hề bị hăm dọa đánh đập, tra tấn, bỏ đói. 

 

MẬT KHẨU AN NINH (AN TÒAN)

 

 

MẬT KHẨU AN NINH CỦA RÉMUS 23 : 2 GIỜ BA MƯƠI

Theo “The Secret War Against Hanoi” và lời kể của Ðỗ văn Tâm

Trường hợp toán Remus hoạt động ở Lai Châu từ năm 1962: Toán nhảy dù xuống vùng Ðiện Biên ngày 16 - 4 - 1962 sau khi toán tiếp đất vài ngày đã chạm địch, toán trưởng Ðiêu Chính Ích bị thương nặng và cuối cùng tất cả đã lọt vào tay lực lượng Cộng Sản. Tất nhiên truyền tin lên máy và cứ thế mọi báo cáo vẫn đều đặn gửi về trung ương theo chu kỳ liên lạc.Từ năm 1962 - 1967, toán này được bổ sung năm (5) lần.Trung ương nghi ngờ toán đã bị Cộng Sản bắt làm phản gián vì đã nhiều lần Rémus không báo cáo đầy đủ kết qủa về các công tác được giao.

 

Ðể thẩm định,Trung ương cử hai nhân viên, trong đó hiệu thính viên chính là Trương Tuấn Hòang (Rémus 24) - một người bạn học trên tôi hai lớp ở trường trung học Trần Hưng Ðạo, Ðà Lạt - và Ðỗ văn Tâm tức Tám Móc (Rémus 23) - cả hai hiện cư ngụ tại Seatle, Washington State - sẽ nhảy bổ sung cho Rémus. Công tác an ninh và tiếp nhận tại bãi đáp thuộc phần trách nhiệm của Rémus được xem như đang hoạt động trong lòng địch.

 

Theo thuyết trình trước khi lên đường, Remus 23 và Rémus 24 có nhiệm vụ cụ thể như sau:

1 - Sau khi bắt tay được với người của Rémus, Ðỗ văn Tâm sẽ dựa vào họ chọn người giúp Tâm tiến hành công tác nghe trộm đường dây điện thoại Hà Nội - Bắc Kinh.

2 - Chụp hình tất cả các toán viên còn lại và mọi hoạt động của toàn toán. Quan trọng nhất là 33 ngày sau, Hoàng sẽ cùng một nhân viên công tác dài hạn trước đó trở về trung ương qua phương thức thoát nhập bằng Skyhook. Nhân viên đó được chỉ đích danh là ông Ðiêu Chính Hoa (bí số Rémus 8) hiện nay cũng cư ngụ tại Seatle.

 

 

 

 

 

 

Hoàng và Tâm được huấn luyện kỹ về thoát nhập bằng Skyhook. Sau khi trung ương nhận được địa điểm an toàn cho Hoàng và Tâm nhảy dù xuống. Ðêm 21 tháng tám 1967, phi cơ đến điểm hẹn đúng giờ, tín hiệu an toàn chữ T quá rõ. Ngay khi đèn nhẩy bật xanh, các kiện hàng cùng Ðỗ văn Tâm và Trương Tuấn Hoàng tuần tự lao vào khoảng không. Nhưng dù của Hoàng bị bọc gió nên lạc xa bãi. Nơi Tâm đáp xuống là một đồi cỏ tranh cao dầy.Tâm nhanh chóng cuộn dù, nhét vội vào một bụi rậm và theo tín hiệu máy "beacon" tìm đến các kiện hàng.Hàng gồm 5 kiện: 3 kiện là thuốc men và hàng hóa, hai kiện còn lại là hai bộ dụng cụ thoát nhập bằng phi cơ .

Trên đường di chuyển, Tâm nghe tiếng người xì xào nho nhỏ bên tay phải.Tâm khấp khởi mừng thầm vì đã gặp người của Rémus nên hỏi mật khẩu:Sáu!

Nhóm người bên kia trả lời: Bốn!

Mật khẩu HỎI cộng ÐÁP tròn MƯỜI.

Như trút được gánh nặng nghìn cân,Tâm vội tiến đến để gặp anh em tay bắt mặt mừng.Nhưng niềm vui mới chớm đã tan biến, Tâm sững sờ nhìn hàng chục họng súng vây quanh, chĩa vào mình.

- Thế là xong! Chưa nổ được loạt nào cho phỉ chí! Tâm thầm nhủ.

Sau khi bắt được Tâm, nhóm người này tiếp tục bủa đi lùng tìm Trương Tuấn Hoàng để lại hai người canh chừng Tâm với hai tay bị trói ngoặt ra sau.Trời sáng dần, Tâm nằm yên tự nhủ phải tìm cách thoát thân chứ không thể để bọn chúng hành xác được.Cơ hội đến, khi mặt trời lên khá cao.Nhóm người có nhiệm vụ đón bắt biệt kích chuẩn bị ăn cơm sớm.Hai tên lính canh đến mở trói cho Tâm.Vừa đủ thời gian dãn gân cốt, lựa lúc hai tên này bất phòng Tâm đánh gục một tên, đá ngã tên còn lại và lao xuống chân đồi tìm đường thoát thân.Lực lượng đi bắt biệt kích ở xung quanh rất đông ùa tới. Tâm tả xung, hữu đột nhưng cuối cùng cũng bị đánh gục.Sau đó họ trói Tâm lại cho ngồi trên ổ kiến vàng.Mãi đến lúc có mấy người ăn mặc thường phục đến hỏi cung chúng mới đưa Tâm ra khỏi ổ kiến.Tâm cho biết:”Bọn này là cán bộ chuyên môn của cục phản gián.Sau vài câu mở đầu hăm dọa, hứa hẹn khoan hồng, nói chuyện về trại Quyết Thắng, để cho tôi thấy bọn nó biết về trại khá rõ.Cuối cùng chúng nó hỏi tôi:Mật khẩu an toàn của anh là gì?”

Tâm trả lời :“2 giờ ba mươi!”

Một tên trong bọn lập lại:”2 giờ ba mươi!”

(Tôi hỏi Tâm: Vậy mật khẩu an ninh của anh nhận khi thuyết trình công tác, dùng để báo động cho trung ương trong trường hợp đã bị bắt như thế nào?

Tâm đáp:- Là câu trả lời đúng giờ mình xuống bãi.

Tôi lại hỏi Tâm: Vậy nếu không bị bắt thì trả lời thế nào?

- Thì trả lời bất cứ câu nào tùy ý, chỉ tuyệt đối không dùng câu “2 giờ ba mươi” mà thôi.) 

Trong thời gian đó, Trương Tuấn Hòang lạc bãi khá xa nhưng cũng di chuyển một mình về nơi có tín hiệu, tuy có hơi chậm nhưng cuối cùng cũng lọt vào bẫy như Tâm.Ở nơi tạm giam trong căn cứ của họ, Tâm nhìn thấy lực lượng Cộng Sản bắt được Hoàng giải về căn cứ vào buổi chiều hôm sau.

Hiệu thính viên cũ của Rémus vẫn lên máy theo chu kỳ liên lạc.Một thời gian ngắn sau đó, sang năm 1968 Hà Nội công bố bắt được một toán gián điệp biệt kích ở Lai Châu.

 

Trích “The Secret War Against Hanoi”: The six-man Team Remus parachuted in April 12, 1962, near Dien Bien Phu to “establish a base area from which intelligence collection activities could be launched.” It was to gather “enemy military, political, and economic information; locate resupply drop zones and safe areas for possible infiltration of additional agents; collect available documents; and recruit subsources and support personnel.”In 1964, Remus reported that it had sabotaged a couple of bridges. McNamara was elated. Colby recalled that the secretary of defense “was just asexcited as a baby” over such reports. “I remember him thinking this was a big deal, like that’s going to change the course of the war.” Because it was believed to be successful, Remus was reinforced five times. With the 1966 change in the agents’ mission, the team began to make excuses about why it had provided so little useful information. In 1967, SOG ordered the team to exfiltrate two agents. They claimed it was too dangerous.In 1968, all radio contact with the team ceased. At the same time, the “ interrogation of a recently captured NVA prison of war revealed he had knowledge of a SVN ranger team in the Reùmus area of operation in June 1962. On May 13, 1968, Hanoi con firm this by annoucing captured of a ranger team. All facts presented left no doubt this was team Rémus” Hết trích.

 

Như vậy ngay kỳ liên lạc sau khi Tâm bị bắt và khai Mật Khẩu An Ninh Cá Nhân là: 2 giờ ba mươi. Trung ương đã biết: Rémus hoạt động dưới sự điều khiển của Bắc Việt từ lâu. 

 

 

 

 

Sunday 27/2006

Kim Âu

 

PHỤ LỤC 1: ĐỐI THOẠI QUA THƯ VỚI TRẦN VĂN  TIẾP

 

Thư Trần Văn Tiếp 

Tôi xin thưa chuyện cùng ông Hà văn Sơn và những độc giả đang theo dõi câu chuyện dài của các cựu biệt kích,

Trần Ngọc Nghĩa, một cựu biệt kích cùng đi chung với đại úy Dũng trên phi cơ thứ nhất, đã có mặt tại bãi đáp của toán Hector 2, cho biết vài chi tiết đáng lưu ý.

 

1. Sau khi toán Hector 1 của ông Nguyễn Hữu Luyện đã ra Bắc khoảng hơn một tháng, trong Nam, toán Hector 2 vào khu cấm để chuẩn bị đi công tác. Ðại úy Dũng là trưởng công tác của 2 toán có nói với toán Hector 2: “Thời gian gần đây không liên lạc được với toán 1, chưa biết tình hình ra sao.”

Lúc nghe vậy, toán Hector 2 rất buồn và thương xót các anh em toán 1, nên đồng thanh xin đại úy Dũng: “Cứ để cho chúng tôi xuống vùng công tác để biết tình hình của toán 1”. Khoảng hơn một tuần sau, đại úy Dũng và cố vấn Mỹ vào khu cấm thuyết trình để chuẩn bị cho chuyến công tác.

2. Toán Hector 2 được thả ra Bắc bằng 2 phi cơ trực thăng bán phản lực CH 83. Ðại úy Dũng đi phi cơ thứ nhất. Khi đến bãi đáp, các biệt kích nhảy ra 2 bên cửa hông, còn những kiện hàng được đẩy ra theo phía đuôi. Trên phi cơ, ngoài 2 phi công, chỉ có đại úy Dũng và các biệt kích, không có huấn luyện viên Mỹ.

Biệt kích Nguyễn văn Chí nhảy xuống trước, bẻ một nhánh cây ném lên phi cơ cho đại úy Dũng để làm bằng chứng toán đã được thả xuống. Sau đó, phi cơ thứ nhất bay lên và lượn chung quanh để yểm trợ trong lúc phi cơ thứ 2 đáp xuống. Khi phi cơ thứ 2 thả người xong, bay lên cùng phi cơ thứ nhất rời bãi đáp trở về.

3. Khi 2 phi cơ đã bay khuất, các cựu biệt kích còn đang nằm tại bãi đáp, cưu biệt kích Nghĩa nhìn thấy biệt kích Khả là toán phó của toán Hector 2 tay bị lòi xương, máu vãi đầy trên mặt cỏ, anh ta tưởng rằng anh Khả bị ngã từ trên phi cơ xuống bị gẫy tay. Cựu biệt kích Nghĩa bò đến toán trưởng Mai Nhuệ Anh để báo tình trạng của anh Khả. Ngay lúc ấy, có nhiều tiếng súng nổ chung quanh và các biệt kích bò đi tìm chổ núp.

 

Thưa ông Sơn,

 

Khi được cựu biệt kích Trần Ngọc Nghĩa thuật lại các chi tiết, tôi nhận thấy:

Toán ông Luyện mất liên lạc khoảng nửa tháng sau đó mới liên lạc lại được và lý do được biết

 

1. Sau hơn một tháng, toán Hector 2 vẫn không nhận được tin của toán 1 (theo lời của đại úy Dũng) có nghĩa là ông Nguyễn Hữu Luyện đã không ra lệnh cho các nhân viên truyền tin toán Hector 1 của ông báo tin gì về miền Nam.

 

2. Ðại úy Dũng không xuống bãi đáp và không có huấn luyện viên Mỹ phụ đẩy các kiện hàng như lời bàn của ông Hà văn Sơn. Xin ông Hà văn Sơn xác định rằng có hay không có huấn luyện viên Mỹ theo phi cơ thả toán Hector 2 xuống đất Bắc.

 

3. Cựu biệt kích Khả nằm ngay tại bãi đáp vì bị thương do địch bắn. Một người nào đó đã kể lại không đúng sự thật “hai anh Khả và Huấn đã nhanh chóng chiếm hai vị trí để làm công tác an ninh”.

Xin ông cho biết người đó là ai ???

Nếu có anh em cựu biệt kích nào trong toán Hector 2 không nghe đại úy Dũng nói giống như lời kể của cựu biệt kích Trần Ngọc Nghĩa (Thời gian gần đây không liên lạc được với toán 1,chưa biết tình hình ra sao), xin ông Hà văn Sơn vui lòng cho độc giả biết tên họ và số điện thoại để liên lạc, hầu làm sáng tỏ vấn đề ông Nguyễn hữu Luyện và các nhân viên truyền tin toán Hector 1 phản bội đồng đội.

THƯ HÀ VĂN SƠN TRẢ LỜI TRẦN VĂN TIẾP

Kính ông Tiếp!

 

Thật buồn khi những người anh em phải gọi nhau bằng ông. Và cũng đáng buồn khi phải dùng lý luận và SỰ THẬT để bẻ gãy những ý kiến của một người anh em cũ. Dưới đây tôi sẽ tuần tự trả lời những vấn đề mà ông Tiếp đề cập tới.

Câu chuyện Hồi Chuông Báo Tử có hai phần HECTOR 1 và HECTOR 2.

Ðiều làm tôi ngạc nhiên là ông Tiếp lại đặt vấn đề về phần 2 tức phần viết về Hector 2.

Như vậy hẳn ông Tiếp đã liên lạc với những người bạn cùng toán Hector 1 rồi chứ?

Tôi chỉ muốn nhắc với ông Tiếp rằng: “Chúng ta quá hiểu nhau để Trần văn Tiếp không nên hỏi những câu hỏi như vậy”. Vì chắc chắn, ông Tiếp biết là chúng tôi có trí nhớ rất kỳ lạ. Và những chuyện gì chúng tôi viết ra đều do nhiều người đã kể lại cho chúng tôi trong những năm chung sống, chung nhà cùm (Nguyễn văn Ðộ cùm chung buồng với tôi ở trại Cổng Trời khá lâu).

Câu chuyện về Hector 2 được viết ra qua việc quy nạp từ nhiều nguồn kể lại và được phân tích rất kỹ. Ông không phải là người cầm bút chuyên nghiệp nên không xác định được “tính không gian, tính thời gian, tính hợp lý của câu chuyện.”

Xin mời ông Tiếp, ông Nghĩa và mọi người đọc phần trả lời.

 

Trả lời tiểu mục số 1.

Tôi không hiểu  ông  Tiếp viết gì trong đoạn này. Tôi muốn  ông  xác định câu “sau hơn một tháng” khởi điểm ở thời đoạn nào? Từ khi toán Hector 1 xuống bãi. Hay từ khi anh Luyện bị bắt và viết thư kêu gọi các anh ra đầu hàng?

Nếu từ khi ông Luyện đã bị bắt thì phải viết như thế này để bảo vệ ông Luyện mới đúng : Việt cộng chưa ra lệnh cho ông Luyện thảo công điện giao cho nhân viên truyền tin của Việt Cộng mã hóa rồi giao cho nhân viên truyền tin toán Hector 1 gởi về trung ương (gõ ma nip mà thôi chứ không biết nội dung công điện nói gì)

Dưới đây tôi xin kể lại cho ông Tiếp và ông Nghĩa về tình trạng của toán Hector 2: Sau khi Hector 1 ra đi, Toán Hector 2 lưu lại Ðà Nẵng. Toán được ở riêng một trại và mọi sinh hoạt bình thường không như trong tình trạng vào khu cấm. Tại đây toán Hector 2 được một cố vấn Mỹ đến dậy thêm cho toán chi tiết về phương cách tiếp cứu phi công.

Ðến đầu tháng chín, toán Hector 2 mới trở về trại Quyết Thắng, sau đó vài ngày mới vào khu cấm ở cho đến ngày 23 là đi công tác.

Ông Tiếp viết qua lời kể của ông Nghĩa rất ngô nghê. Thật ra chỉ Trung ương mới nhận được những thông tin của Hector 1 GỬI VỀ chứ không phải nhân viên của Hector 2. Qua cách ông Tiếp  viết mọi người cảm thấy hình như ông Dũng không biết trách nhiệm của một người trưởng công tác nên tiết lộ những chuyện làm mất nhuệ khí của những người sắp vào đất địch. Và thật kỳ lạ khi Trung Ương MACVSOG và Trung Ương Sở lại phải tuân theo ý kiến của các nhân viên toán bằng cách chiều lòng cho họ đi công tác (đòi đi ngay). Trẻ con thế! Ông Tiếp và ông Nghĩa đừng làm trò cười cho thiên hạ.

 

Trả lời tiểu mục số 2.

Ông Tiếp đã trích đoạn kết của Hector 2, trong đó chúng tôi có trích lại một đoạn ngắn trong bản dịch của “Secret Army Secret War” do chính ông đưa lên.

Sự thực chúng tôi có thể trả lời cho ông Tiếp biết rằng đoạn trích này là một cái bẫy để cho người trong cuộc góp phần chứng minh là ông Tourison đã viết không đúng.

Chúng tôi thì khác Tourison ở chỗ là tiếp nhận sự kiện từ nhiều người và có thể khẳng định như thế này:

Hai chiếc trực thăng CH 83 tuần tự nối đuôi nhau đáp xuống bãi, lý do tình hình an ninh ở bãi đáp khá tốt. Ðại Úy Dũng có mặt trên trực thăng thứ nhất, ông Dũng đã phụ đẩy các kiện hàng, sau đó bước xuống bãi đáp cầm theo ba lô chứa đầy giò và bánh chưng bỏ ngay bên cạnh kiện hàng. Ông Dũng còn cúi xuống lấy một cục đá hay đất tại bãi đáp rồi mới trở lên phi cơ. (ông Nghĩa không hề biết chuyện này)

Trên phi cơ lúc đó ngoài hai phi công còn có nhân viên trong phi hành đoàn và chính họ mới là những người cùng phụ đẩy kiện hàng xuống. Ðây là chi tiết sai lạc khiến cho Tourison viết nguyên văn trích: “The helicopter came in slowly for its landing. The weight of the team and equipment unexpectedly caused the aircraft to become mired in the soft ground. Everyone, including Captain Dung and the American training officers who had come with them, joined in off-loading the equipment as quickly as possible. The helicopter’s load was lightened sufficiently for it to take off, and there was a lot of joking, smiling, and waving good-bye as the helicopter lifted off for the flight back to Thailand.” ngưng trích:

Kết luận Hector 2 không phải là con mồi sống chỉ cần có Ðại úy Dũng có mặt là đủ nhưng như đã nói, chúng tôi muốn có người của Hector 2 chỉ ra phần viết sai của “Secret Army Secret War” nên mới đưa luôn phần ông Tourison viết vào. Cảm ơn ông Tiếp, ông Nghĩa đã làm cho câu chuyện thêm sinh động.

 

Trả lời tiểu mục số 3.

Như chúng tôi đã viết, ông Tiếp và ông Nghĩa không phân biệt được vị trí trong không gian của bãi đáp. Bãi đáp là một vùng khá rộng lớn, theo cách viết của ông Tiếp thì ông Khả nằm ở đâu? Chính hai ông mới là người viết sai.

Anh Khả hy sinh vì làm nhiệm vụ rất đúng theo chiến thuật đổ bộ bằng trực thăng.Hector 2 không đi dạo nhé hai ông Tiếp và Nghĩa nhớ cho. Xâm nhập đất địch đấy các ông ạ.

Nguyên tắc đổ bộ bằng trực thăng là những người nhảy xuống tiếp đấp đầu tiên phải lập tức chiếm lĩnh một vị trí thuận lợi có khả năng yểm trợ cho đồng đội xuống sau. Hai ông không thể phản đối điều tôi viết ra được.Việc anh Khả và anh Huấn hy sinh là do vị trí hai anh định chiếm lĩnh đã có địch mai phục. Tuy không ai chứng kiến khi súng nổ nhưng chúng ta có thể phân tích và suy ra hai anh Khả, Huấn đã nhanh chóng tiến vào ngay nơi có địch, những tên Việt Cộng nằm phục ở đây buộc phải nổ súng và động cơ trực thăng đã át đi tiếng súng đầu tiên.

Ông Nghĩa cùng toàn toán đều nằm trong bìa rừng và rõ ràng ông đã sai vì ông Nghĩa làm công tác truyền tin nên không phải nhận lệnh an ninh bãi.

Câu hỏi phụ của ông Tiếp ở tiểu mục này thể hiện sự cố tình bóp méo kết luận của chúng tôi. Vì thế chúng tôi phải khẳng định : Hai nhân viên truyền tin của Hector 1 cũng như những nhân viên truyền tin các toán khác không thể là người phản bội. Họ chỉ là những người “gõ ma nip” để chuyển đi bản công điện đã mã hóa chứ không có quyền thảo công điện.

Quyền thảo công điện của Hector 1 là thẩm quyền của ông Luyện.

 

Ông Tiếp hãy nhớ chính các ông mới là người cần phải liên lạc với nhau chứ không phải là tôi. Chẳng lẽ các ông lại vô tình với nhau đến thế. Trong khi bản thân tôi đi tới đâu cũng cố dành thời gian để thăm hỏi anh em. Nếu không nhầm, tôi đã tìm ông Tiếp đến ba lần chỉ để thăm hỏi xem gia đình và các cháu ra sao mà thôi?

Có đúng không ông Tiếp?

Những gì tôi viết ra ngày hôm nay đều nằm trong trí nhớ từ ngày còn trong tù. Ông Tiếp có thắc mắc cứ tự tìm hiểu lấy.Giới thầm lặng họ khôn ngoan lắm. Viết ra đúng hay sai họ hiểu cả. Ai có trình độ, khả năng thế nào họ cũng hiểu hết. 

Kim Âu

 

PHỤ LỤC 2:

HƯ DANH - HƯ CẤU

 

Phân Tích bài : “GÓP PHẦN LÀM SÁNG TỎ VẤN ÐỀ HECTOR 2”

 

của BK Nguyễn văn Thùy Trưởng đài truyền tin toán “Hector 1”hậu thân của toán “Bắc Bình”.

Truyền Tin Phản Gián Chính Thức Sau Khi Toán “Hector 1” Bị Lực Lượng Cộng Sản Bắc Việt Bắt

 

 

***

 

 

Như chúng tôi đã thông báo trước, sau Hồi Chuông Báo Tử Cho “Người Tù Kiệt Xuất” thì đương nhiên “Người Tù Kiệt Xuất” biến thành “Người Hèn Kiệt Sức”. Toàn thể quý vị, những bậc thức giả trên diễn đàn đều đã thấy rõ SỰ THẬT. Và quý vị trên diễn đàn cũng đã thấy. Ðể chống lại những bài viết nhằm soi sáng SỰ THẬT. Ông Nguyễn Hữu Luyện không biết làm gì hơn là ngầm kêu gọi đám âm binh, lâu la, cùi hủi phun ra những gì dơ bẩn nhất mà chúng ngậm trong miệng, chứa trong đầu từ thuở mới mở mắt chào đời cho đến nay.

Những hành vi quá sức hạ cấp của chúng không mảy may tác động đến chúng tôi nhưng quả thật có làm cho quý vị phiền lòng. Tuy nhiên, đổi lại: SỰ THẬT ÐÃ ÐƯỢC SÁNG TỎ.

 

SỰ THẬT NGÀY NAY ÐÃ PHƠI TRẦN TRONG LÁ THƯ THÚ TỘI CỦA ÔNG NGUYỄN HỮU LUYỆN,

 

Khi ông Nguyễn Hữu Luyện nhờ cô Trần Nam Bình post lá thư (thú tội) lên diễn đàn, chúng tôi giật mình : Lá Thư Tự Sát. Nhưng diễn đàn chẳng qua chỉ là một góc thông tin, và cũng không mấy người để ý nên tác dụng có hạn chế. Tuy nhiên, ông Nguyễn Ngọc Trâm một cựu sĩ quan trong Ban Huấn Luyện trại Quyết Thắng, Long Thành (có bí danh là Nguyễn Mạnh Hùng) đọc lá thư này xong, liền lên tiếng kết tội bằng cách gửi một lá thư nhờ ông Ðoàn Hữu Ðịnh chuyển tới ông Nguyễn Hữu Luyện.

Gần hai năm sau, lá thư của ông Trâm lại đến tay ông Võ Văn Sáu và sau đó được phổ biến khá rộng rãi trên diễn đàn. Lúc đầu mọi người đều nghĩ đây là một lá thư rơi. Vì ông Võ văn Sáu cho rằng đó là lá thư của ông Nguyễn Mạnh Hải, bởi ba chữ đầu bí danh của ông Nguyễn Ngọc Trâm là NMH trùng với ba chữ đầu tên họ của ông Nguyễn Mạnh Hải cũng là  NMH, một Biệt Kích toán “Hector 1” đã bặt vô âm tín sau khi vượt biên.

Ðám lâu la của ông Nguyễn Hữu Luyện vin vào cớ đó, nhâu nhâu kết tội ông Võ văn Sáu.

Ở đây mọi người thấy rõ sự xảo quyệt của ông Nguyễn Hữu Luyện. Dù biết đích xác tác giả của lá thư đó, ông Nguyễn Hữu Luyện vẫn cố tình dấu diếm.

Ðương sự bấu víu vào một hy vọng mong manh là ông Nguyễn Ngọc Trâm đã quên hoặc không có mặt trên diễn đàn, rồi mọi chuyện sẽ qua đi và nhóm âm binh, lâu la, cùi hủi của ông Nguyễn Hữu Luyện sẽ mặc sức băm vằm một người dám đụng đến “Người Tù Kiệt Xuất”.

Nhưng quả là “thiên bất dung gian”, trong một đêm kiểm soát thông tin trên net, chúng tôi đọc được một đoạn văn dơ bẩn của đám âm binh, thấy chúng liệt kê tên chúng tôi vào với tên của ông Ðinh Lâm Thanh, Võ Văn Sáu và Nguyễn Hữu Nghĩa -là những người tôi chưa từng quen biết bao giờ.

Không dư thời gian nhưng chúng tôi cũng thấy cần phải lên tiếng một lần để nói lên SỰ THẬT.

Vì dựa vào danh nghĩa giả tạo “Người Tù Kiệt Xuất”, một dúm người văn dốt, võ dát gây chiến, bịa đặt, chửi bới bậy bạ, vu chụp khắp nơi. (chuyện này là một mưu đồ thâm độc nhằm vào một mục đích lớn hơn).

Với đầu óc nặng tính anh chị (thể hiện qua cung cách chỉ huy toán Bắc Bình) ông Nguyễn Hữu Luyện tuởng mình đang là phù thủy điều khiển đám âm binh để tác oai, tác quái nhưng ông ta đã nhầm.

Ông ta đã “giao trứng cho ác” khi giới thiệu một số BK cho bọn xấu lợi dụng và rốt lại chúng tôi nhận thấy ông Nguyễn Hữu Luyện chỉ là một con bài thí, một thứ bung xung. Phù thủy ở nơi khác, ngoài tầm nhìn của ông ta.

Trước hiện tượng này, chúng tôi nhận rõ mục đích mà bọn phù thủy nham hiểm đó nhắm tới là bôi bẩn tất cả những chứng nhân của lịch sử.

 

Mối nguy hại đó cần phải triệt tiêu. Danh nghĩa ô nhục “Người Tù Kiệt Xuất” đó cần phải hạ xuống và hạ xuống bằng SỰ THẬT.

 

- SỰ THẬT CẦN PHẢI ÐƯỢC SOI SÁNG

 

Trách nhiệm của người cầm bút là phải hỗ trợ cho những người dám nói lên SỰ THẬT. Chúng tôi phải lên tiếng. Thực tế cho thấy sau khi bài “Hồi Chuông Báo Tử Cho Người Tù Kiệt Xuất” đưa lên, cộng thêm những đoạn hỏi đáp phụ, thư trả lời v.v đã quá thừa đất để vun cho bốn chữ “Người Tù Kiệt Xuất” yên một nấm mồ.

CÂU CHUYỆN COI NHƯ CHẤM HẾT.

 

Chúng tôi đã định rửa tay để quay sang những công việc khác. Nhưng ông Nguyễn Hữu Luyện đã cất công điện thoại năn nỉ khắp nơi để hy vọng “những người em thân thương trong toán xâm nhập Bắc Bình” sẽ cứu ông ta, những người mà ông ta đã đánh giá “không thể hoạt động trong rừng một mình”,“các chú em tôi đều ở lứa tuổi học trò, mới trải qua 6 tháng huấn luyện và chưa hề có kinh nghiệm tác chiến”, những người mà ông nói: “ Tôi có trách nhiệm với gia đình các em đó và phải bảo vệ an toàn cho các em”. (theo lá thư của ông Nguyễn Hữu Luyện). Nhưng nhục nhã và mỉa mai thay, cách bảo vệ hữu hiệu nhất lúc đó của ông Nguyễn Hữu Luyện là trao họ cho Cộng Sản.

Tất nhiên, ông Nguyễn Hữu Luyện, một người có tâm địa như đã bộc lộ trong lá thư do chính ông ta viết ra theo đoạn văn thượng dẫn thì có ngần ngại gì không làm thêm một điều tốt nữa là bảo vệ luôn toán “Hector 2” rập khuôn cái cách mà ông ta đã làm với “Hector 1”.

Thảng hoặc, một vài người em tội nghiệp đó thí cho vài chữ, nhóm Nguyễn Hữu Luyện vội đưa danh tính, đính kèm theo địa chỉ, điện thoại để “notary public”.

Ông Nguyễn Hữu Luyện quên rằng những trò khỉ, liệt kê một vài cái tên không ai hay biết đó chẳng có tác dụng gì ngoài việc làm cho những bậc thức giả thêm khinh bỉ.

 

SỰ THẬT KHÔNG AI THAY ÐỔI ÐƯỢC. SỰ THẬT LÀ CHÂN LÝ KHÁCH QUAN CÓ MỘT KHÔNG HAI.

 

SỰ THẬT NHƯ THẾ NÀO?

 

SỰ THẬT, như chúng tôi đã viết ra trong “Hồi Chuông Báo Tử Cho Người Tù Kiệt Xuất” đều do người trong cuộc kể lại. Sự thật về toán “Hector 2” còn nhiều lắm, nhưng chúng tôi chỉ viết đủ và thấy không cần thiết dài dòng, rườm rà chi tiết. Và chắc chắn thế nào cũng có người lên tiếng, lúc đó chúng tôi có viết thêm cũng không muộn. Quả nhiên có người lên tiếng thật.

Ông Mai Nhuệ Anh lên tiếng chỉ nhằm bôi bẩn ông Ðặng Ðình Thúy và thêm thắt những câu vô cớ mạ lỵ chúng tôi. Hai lá thư với những lập luận ngu dốt của ông Mai nhuệ Anh biến những khóa sinh ở trại Quyết Thắng, thành những tên lâu la trong truyện Thủy Hử, muốn phong ai làm chủ tướng cũng được.

Ngu vừa thôi Mai Nhuệ Anh!

Sở Bắc - Nha Kỹ Thuật - Bộ Quốc Phòng là một bộ phận quan trọng của QLVNCH.

Giá trị của một người lính (dù không có quân số) là buộc phải tôn trọng cấp chỉ huy trực tiếp của mình đúng theo hệ thống tổ chức, quân kỷ, quân giai.

 

Ông Mai Nhuệ Anh chỉ là một khóa sinh ở trại Quyết Thắng, toán trưởng một tiểu toán không đủ tư cách nói về cơ cấu tổ chức, phương pháp lãnh đạo và chỉ huy của Sở Bắc - Nha Kỹ Thuật - Bộ Quốc Phòng - QLVNCH.

Hai lá thư của ông Mai Nhuệ Anh chỉ bộc lộ sự ngu đần, óc kiêu binh, thói vô chính phủ của một người không biết mình là ai.

Hai lá thư của ông tự bôi tro trát trấu lên mặt ông và ngoài việc dùng để tấn công, đe dọa, chiêu hàng ông Thúy Ðặng, phần còn lại không có chi tiết nào có thể đem ra bảo vệ cho ông Nguyễn Hữu Luyện mà chỉ dẫn tới việc làm cho quý vị trên diễn đàn được nghe và thấm thía những lời vàng ngọc của ông Trần văn Tiếp dạy bảo ông Nguyễn Hữu Luyện.

Trong cuốn băng, tiếng ông Trần văn Tiếp nhấn mạnh hai lần “Em nhắn khôn hơn ”, "Em còn khôn hơn anh như vậy..” (ngụ ý dạy cho ông Nguyễn Hữu Luyện biết, nếu gọi một người mà họ không thèm trả lời thì phải viện một cái cớ khác nhắn vào máy để cho người ta gọi lại. Lúc đó mình sẽ có cơ hội năn nỉ. Ông Nguyễn Hữu Luyện nhớ làm cho tốt nhé!). mời nghe trong phần ghi âm.

Sở dĩ có cuộn băng này do trước đó ông Nguyễn Hữu Luyện gọi điện cầu cứu ông Bùi Quang Cát. Ông Cát nghe ông Luyện năn nỉ xong là thoái thác bằng cách không thèm nghe điện thoại của ông Luyện nữa. Cùng đường, ông Luyện quay qua nhờ ông Trần văn Tiếp gọi cho ông Cát. Khi ông Cát nghe ông Tiếp nói xong (CHUYỆN CHÚNG MÌNH) lập tức quyết định không tiếp xúc nữa. Vậy mà ông Nguyễn Hữu Luyện dám lừa dối cả diễn đàn, PHẢN BỘI lại lòng tin của cộng đồng khi hứa hẹn là hãy chờ ông Cát sẽ nói lên tất cả những SỰ THẬT.

Và SỰ THẬT đã được nói ra không phải từ ông Cát mà từ cuốn băng ghi âm. Chúng ta hãy tự hỏi, ông Luyện kiên trì móc nối với ông Cát nhằm mục đích gì?

Chắc chắn không ngoài việc chạy tội cho bản thân, đồng thời thực hiện mưu đồ bôi bẩn chúng tôi- Kim Âu Hà văn Sơn và những người bảo vệ SỰ THẬT khác.

Quý độc giả hãy tự hỏi? Tại sao cuốn băng ghi âm này lại lọt đến tay chúng tôi?

Lẽ dễ hiểu vì chỉ có chúng tôi là người đủ bản lĩnh để làm sáng tỏ SỰ THẬT về ông Nguyễn Hữu Luyện.

Sự thoái thác qua thái độ im lặng của ông Cát dẫn tới việc ông Trần văn Tiếp và ông Nguyễn Hữu Luyện liều lĩnh đưa lên một lá thư nói rằng: “Sau khi thảo luận (có thảo luận hay không quý độc giả cũng đã rõ) với ông Bùi Quang Cát, Trưởng Toán “Hector I”. Ông Bùi Quang Cát đang trong tình trạng sức khoẻ suy yếu. Riêng đôi mắt không còn làm việc được nữa”.

Vậy mà theo chúng tôi được biết, thị lực của anh Cát hiện nay đọc báo qua ánh đèn đêm không cần đeo kiếng. Mắt người ta dẫu có lúc bị mờ nhưng đến lúc cần thì cũng đủ sáng để nhìn rõ đục trong chứ có đâu mờ mãi.

Cuối cùng, cậy cục mãi, đến ngày 18 tháng 9 năm 2006, ông Nguyễn văn Thùy, Trưởng Ðài Truyền Tin Toán “Hector I”, đồng ý cho nhóm Nguyễn Hữu Luyện đưa lên một lá thư với tiêu đề “GÓP PHẦN LÀM SÁNG TỎ VẤN ÐỀ TOÁN HECTOR II”.

Lá thư vừa tung lên liên mạng, ngay sau đó ông Phạm Ngọc Khánh người lâu nay làm nhiệm vụ dán tem cho các bài viết của nhóm ông Nguyễn Hữu Luyện vội vàng lên tiếng xin lỗi, với lý do phóng nhầm bản thảo thay vì bản chính.

Sự trục trặc này khiến cho diễn đàn thêm một lần nữa chán ngán vì cái trò ma đầu của nhóm Nguyễn Hữu Luyện.( trò hề dán tem và liệt kê danh tính). Nếu đúng là bài của ông Thùy viết chuyển qua cho ông Phạm Ngọc Khánh (chuyên viên phụ trách dán tem), ông Khánh chỉ cần đọc rồi phóng lên diễn đàn (forward) thì đâu có chuyện phải xin lỗi và thay bằng bản khác.

Chẳng qua, đây cũng là một câu chuyện mà ông Thuỳ được nhóm ông Luyện gợi ý sáng tác. Sau đó chuyển qua cho nhóm ông Luyện thêm mắm - dặm muối, hoa hòe - hoa sói, được ông Thùy đồng ý cho dán tem nếu không lạm dụng để chửi rủa người khác mà thôi.

Ông Thùy dẫu sao cũng còn chút liêm sỉ nên mặc dù bênh ông Luyện nhưng vẫn không muốn làm mất lòng những anh em khác. Mời quý vị xem đoạn văn ông Thùy đã buộc nhóm ông Luyện phải bỏ đi so với bản chính đưa lên cùng với lời xin lỗi.

 

TRÍCH BẢN CŨ: Nhưng hôm nay, lương tâm buộc tôi phải lên tiếng để làm sáng tỏ vấn đề khi thủ đoạn bịa đặt một cách có hệ thống trên vài tờ báo và trên các diễn đàn điện tử nhằm mục đích phỉ báng đã lên tới đỉnh cao khiến tôi không thể im lặng được nữa. Ngưng trích

 

TRÍCH BẢN MỚI: Nhưng hôm nay, tôi phải lên tiếng để làm sáng tỏ vấn đề có liên quan tới hai toán Hector (Hậu thân của Toán Bắc Bình) và của bản thân tôi. . Ngưng trích

 

Ðiều gì khiến cho ông Nguyễn Hữu Luyện phải làm những chuyện để bộc lộ ra nhóm của ông ta chỉ là một nhóm người khánh kiệt lương tâm đến như vậy.

 

Câu trả lời quá rõ : ÐỂ CHẠY TỘI. Chạy tội để làm gì? Chạy tội để vớt vát lại một chút sĩ diện của người Trưởng Ban Biên Tập Một Cuốn Sách gồm những bài viết của nhiều học giả (Ông Nguyễn Hữu Luyện chỉ biên tập thôi chứ không có bài). Tóm lại là ông Luyện “quá giang” theo kiểu Việt Cộng Phạm Tuân lên vũ trụ). Bởi ông Luyện chỉ quen đọc giữa hai hàng chữ. Còn chuyện viết lách thì ngoài dấu ấn “kính chúc quý vị an khang “, bài ông ta viết ai muốn hiểu sao thì hiểu (đọc qua mấy lá thư do ông Nguyễn Hữu Luyện viết thì rõ) “.

 

Trở lại với bài viết để tên ông BK Nguyễn văn Thùy Trưởng đài truyền tin “Hector 1”, chúng tôi thấy ngay đó là một bài viết bộc lộ quá nhiều sơ hở, thậm chí rất là vô lý so với những sự thực mà mọi người đã biết.

Ðể tránh mất lòng, trước khi viết bài này, chúng tôi đã hơn ba lần cho người gọi đến ông Nguyễn văn Thùy theo số điện thoại đã “notary public” trên bài viết. Tuyệt nhiên ông Thùy không nhấc máy.

Ðây là tình trạng chung của những số điện thoại mà nhóm Nguyễn Hữu Luyện đưa lên. Hóa ra nhóm ông Luyện sử dụng chiến thuật ra vẻ công khai, minh bạch nhưng thật ra lại trốn tránh không dám trả lời.

Nhưng hiện tượng này không khó hiểu vì tuy bài viết có tên người, nhưng người được dán tên vào có lẽ chẳng biết mình đã viết gì ở trong bài đấy nên “Biết Trả Lời Sao” khi có người cắc cớ hỏi những câu hóc búa.

Tất nhiên chúng tôi có thể bỏ qua không cần phải lên tiếng vì mọi việc coi như đã xong. Nhưng để chứng minh cho toàn thể diễn đàn thấy nhóm Nguyễn Hữu Luyện không có khả năng viết lách nhưng lại chuyên nghề bóp méo SỰ THẬT, chúng tôi phải phân tích những điều không thật trong lá thư của ông BK Nguyễn văn Thùy Trưởng Ðài Truyền Tin “Hector 1”.

 

Lá thư của ông Nguyễn văn Thùy viết ra không ngoài mục đích muốn cứu ông Nguyễn Hữu Luyện nhưng quý vị độc giả hãy theo dõi phần dưới đây để thấy ý tưởng đó chỉ là vô vọng.

 

Lá thư do ông BK Nguyễn Văn Thùy chia ra làm hai phần rõ rệt. Phần ông Thùy viết về “Hector 1”, chúng tôi không có ý kiến. Nhưng phần viết về “code an ninh” và “Hector 2” của ông Thùy lại quá vụng về, sơ hở trong lý luận, hư cấu vô tội vạ. Mời quý thức giả cùng chúng tôi lượng định và cân nhắc:

 

1- Anh Luyện có gửi một “code” nào về để gọi toán 2 ra không?

 

Việc ông Thùy kể về tín hiệu “Mặt Trời Mọc” đã xảy ra trước khi "Hector 1" bị bắt, lúc ông vẫn còn là trưởng đài truyền tin của Hector 1. Nhưng việc ông quyết đoán là ông Nguyễn Hữu Luyện không đưa code an ninh vào công điện trả lời cho Trung Ương do ông phát đi sau này là HOÀN TOÀN SAI.

Trong vai trò của một truyền tin phản gián chính thức do Việt Cộng chỉ huy, ông Thùy không được làm gì hơn là việc gõ “ma níp”. Việc mã hóa và mã dịch để phản gián hoàn toàn do cán bộ chuyên môn của VC (sổ mã trong tay những chuyên viên của chúng), ông Thùy chỉ biết gõ “ma nip“ mà thôi.

 

Không lẽ ông Thùy đã được tuyên thệ gia nhập Ðảng Cộng Sản Việt Nam để được quyền thảo công điện, mã dịch -mã hóa phục vụ công tác truyền tin phản gián?.

(Chắc chắn ông Nguyễn văn Thùy trả lời là không).

 

Ông Nguyễn văn Thùy cùng quý độc giả phải đồng ý rằng:

Một toán xâm nhập đứt liên lạc truyền tin với trung ương những hai tuần là một sự việc quá nghiêm trọng.

Khi liên lạc truyền tin được tái lập, Trưởng đài truyền tin phản gián hẳn đã phải làm việc khá vất vả và chắc chắn người có thẩm quyền tối cao của toán phải trả lời rõ ràng những code an ninh để chứng tỏ mình và toán vẫn bình an , việc mất liên lạc phải có lý do chính đáng.

 

Ông Thùy nên nhớ nếu mạch truyền tin nối lại với Trung Ương không đáp ứng được những câu hỏi kiểm tra an ninh, ông Thùy sẽ mất cái JOB TRƯỞNG ÐÀI TRUYỀN TIN PHẢN GIÁN và đương nhiên ông sẽ không được ở tại vùng công tác cho đến khi "Hector 2" ra bổ sung.

 

Ông Nguyễn văn Thùy vừa muốn bênh ông Luyện lại vừa muốn bạch hóa bản thân mình không có lỗi nên TỰ MÂU THUẪN. Ðây là bằng chứng việc ông Nguyễn văn Thùy làm truyền tin phản gián đã khiến cho Trung Ương không còn nghi ngại gì về việc toán "Hector 1" đứt liên lạc hai tuần lễ nên mới thả tiếp tế.

 

Trích thư BK Nguyễn văn Thùy: “Khoảng một tháng rưỡi sau ngày bị bắt, hai chiếc phản lực tới thả tiếp tế gồm 12 thùng hàng giống như hình dạng trái bom, khi rơi xuống tới lưng chừng thì dù bung ra - gồm toàn lương thực, và quần áo (lúc đó tôi đang bị sốt rét và được nghe tụi bộ đội kể lại).” Ngưng trích.

 

Ông Thùy là Trưởng đài truyền tin của “Hector 1” (toán xâm nhập) chắc phải biết việc thả tiếp tế không phải ngẫu nhiên mà phải có công điện yêu cầu từ toán công tác. Khi Trung ương đồng ý tiếp tế, toán công tác trong lòng địch phải cho tọa độ bãi thả tiếp tế, ngày và giờ thả tiếp tế.

Sau khi trung ương thả tiếp tế hai tuần thì “Hector 2” ra bổ sung, tất nhiên toán “Hector 2” nhận lệnh đi bổ sung cho “Hector 1” vì mạch máu truyền tin đã thông suốt, các biện pháp an ninh qua truyền tin đã xác định “Hector 1” an toàn và đang hoạt động hữu hiệu.

Toán “Hector 2” được thả ngay vào tọa độ cũ nơi mà “Hector 1” đã xuống chứng minh điều này (sẽ là chuyện hi hữu nếu Hector 1 không an toàn).

Vậy thì ông Thùy chọn giữ điều ông chỉ biết gõ “ma nip” hay chọn việc chính ông đã mã hóa, mã dịch trong tất cả các công điện liên lạc với Trung Ương. Bởi vì chỉ như thế ông mới có quyền nói: “Riêng tôi TÔI XÁC NHẬN LÀ KHÔNG”. về code an ninh của ông Luyện.

 

Nếu ông Thùy xác quyết như vậy thì chiến công, thành tích lừa được Trung Ương thả tiếp tế và đưa toán “Hector 2” ra bổ sung là công của ông Thùy chứ không phải của ông Nguyễn Hữu Luyện phải không?

 

Ông Nguyễn văn Thùy hãy tỉnh táo lại đi, ngoài ông ra còn có Trưởng Ðài Truyền Tin Phản Gián khác. Ở Seatle nơi ông cư ngụ cũng có, tại Atlanta cũng có Tôi đã tham khảo với họ rất kỹ, họ đều xác nhận là họ chỉ biết gõ “ma nip” .

 

2- Toán 2 có bị phục kích hay không?

Trong một bài viết ngắn (lá thư ngày 18 - 9 - 2006 ) của ông BK Nguyễn văn Thùy mà có nhiều chuyện ngẫu nhiên ắt khó có độ khả tín.

 

 

Việc ông Nguyễn văn Thùy võ đoán “Hector 2” bị bắt chỉ là một chuyện tình cờ, ngẫu nhiên, đã hạ thể giá trị chiến đấu của “Hector 2” , những đồng đội của ông xuống hàng thấp nhất.

Ông Thùy đã tự nhận không biết gì về chiến thuật thì tốt nhất không nên có ý kiến. Ông Thùy nói rằng bãi đáp nhỏ chỉ vừa cho một chiếc trực thăng đáp xuống, nhưng thực tế khi “Hector 2” xuống bãi, hai trực thăng nối đuôi nhau đáp xuống và cùng ở trên bãi suốt thời gian xuống kiện hàng.

 

Trong “Secret Army Secret War “ ông Tourison đã ước tính :

 

Trích “Secret Army Secret War “: ” The area, measuring less than two hundred feet across, was surrounded by stark karst formations.” Ngưng Trích (rộng chừng hai trăm bộ (chừng bảy mươi mét) bề ngang)

 

Ông Nguyễn văn Thùy ước đoán lực lượng đụng với Hector 2 chỉ khoảng nửa tiểu đội rải ra do đi tìm bắt ông Thùy và ông Toán. Và nửa tiểu đội đó đã bị tổn thất mấy mạng chỉ còn lại mấy người mà vẫn áp đảo 9 BK có trang bị tiểu liên đang phản ứng mãnh liệt để thoát thân.

 

Khó nghe quá! Ông Thùy quả thực quá chủ quan tới mức coi thường độc giả hay ông muốn hạ nhục toán "Hector 2" và như vậy tự hạ nhục chính bản thân ông?.

 

Ông Nguyễn văn Thùy chắc phải có cuốn “Secret Army Secret War” trong tay. Mời ông đọc đoạn trích dưới đây.

 

TRÍCH “SECRET ARMY SWECRET WAR”: As the individual commandos were captured and herded together, they learned that their captors were from a North Vietnamese border defense regiment permanently stationed along this part of the “strategic route,” that broad system of roads and trails known as the Ho Chi Minh Trail. The troop bragged that they provided security for the North Vietnamese Army units moving into Laos through Quang Binh Province as they made their way into South Vietnam. The captors were all so very young and spoke with heavy accent of the natives of Quang Binh Province. To capture the commandos, they explained, they had been reinforced by local village militia as added insurance that the commandos would be unable to evade the ambush.The next morning, the commandos saw the body of a dead North Vietnamese officer and learned that he was the unit medical technician. When they looked around, they saw other North Vietnamese wounded lying there, shivering. NGƯNG TRÍCH

 

TRÍCH BẢN DỊCH“Quân Ðội Bí Mật Chiến Tranh Bí Mật”: Khi các toán viên bị bắt và bị gom lại một chỗ thì họ mới biết được đơn vị bắt họ là trung đoàn biên phòng có nhiệm vụ túc trực trong khu vực đó để bảo vệ một đoạn của “con đường chiến lược” gồm hệ thống nhiều đường mòn và đường lớn xe chạy mang tên Ðường Mòn Hồ Chí Minh. Các tay bộ đội khoe rằng họ có bổn phận bảo vệ an ninh cho các đơn vị chính quy Bắc Việt di chuyển vào Nam Các tay bộ đội này rất trẻ và nói đặc giọng Quảng Bình. Muốn bắt toán biệt kích này, theo lời mấy tay bộ đội, họ phải phối hợp với dân quân tự vệ trong làng để cho chắc chắn không một toán viên nào có thể chạy trốn được . Qua sáng hôm sau, các toán viên thấy xác một sĩ quan Bắc Việt và được cho biết đó là y sỹ của đơn vị bắt họ. Nhìn chung quanh, họ cũng thấy nhiều người khác bị thương đang nằm run cầm cập . . NGƯNG TRÍCH

 

Và tiếp theo

 

TRÍCH “SECRET ARMY SWECRET WAR : “The border defense unit started the march with its captives on 25 September. That first night, they rested in a small streamside village and started out again early the next morning. After a forced march through dense jungle, the prisoners arrived in another village at 10P.M. on 26 September. Long abandoned by its former hill tribe residents, the village was now headquarters for the provincial border dense forces regiment that had captured the team.At the regimental headquarters, the team members waited for two or three days before the interrogators, who were coming from the coastal lowlands, could reach them. “.NGƯNG TRÍCH

 

TRÍCH BẢN DỊCH “Ðội Quân Bí Mật Chiến Tranh Bí Mật”: Ngày 25 tháng Chín toán quân biên phòng bắt đầu di chuyển, mang theo các tù binh. Ðêm đầu tiên, họ nghỉ lại tại ngôi làng nhỏ bên cạnh bờ suối để qua sáng hôm sau lên đường tiếp . Sau khi băng qua khu rừng rậm, toán tù binh bị đưa đến một ngôi làng khác đúng 10 giờ đêm ngày 26 tháng Chín. Ngôi làng bị dân bỏ hoang từ lâu, và nay là bộ chỉ huy trung đoàn lực lượng biên phòng; đơn vị đã bắt Toán “HECTOR 2”. Tại bộ chỉ huy trung đoàn, các toán viên phải đợi hai ba ngày sau để chờ các chuyên viên thẩm vấn từ vùng dưới lên.. NGƯNG TRÍCH

 

Như vậy chuyện ông Trưởng Ðài Truyền Tin Phản Gián Nguyễn văn Thùy viết ra, ông Tourison mà đọc được chắc phải lắc đầu ngao ngán. Ôi “Secret Army Secret War”.

Sao?

Nhóm ông Nguyễn Hữu Luyện có hỏi ông Tourison là :

Ai đã kể cho ông ta nghe những chuyện này và yêu cầu ông Tourison cho biết danh tính, địa chỉ, điện thoại chưa?

Ông Thùy quá chủ quan hay ông không biết nội dung lá thư để tên của ông.

Câu chuyện ông viết về “Hector 2” , đem đối chiếu với những gì mà chính ông Nguyễn Hữư Luyện “công bố “ (công bố có nghĩa là xác nhận giá trị của tài liệu được đưa ra) trên liên mạng thì lá thư của ông Thùy chỉ là chuyện hư cấu, tưởng tượng nhằm mục đích cố gắng chạy tội cho ông Nguyễn Hữu Luyện.

Thiết tưởng qua những phân tích và bằng chứng thượng dẫn, bài trả lời này đã quá đủ để độc giả kết luận những gì ông BK Nguyễn văn Thùy, Trưởng đài Truyền Tin Phản Gián “Hector 1” viết về toán “Hector 2” HOÀN TOÀN SAI VỚI SỰ THẬT.

 

Như vậy ông Nguyễn văn Thùy, Trưởng đài Truyền Tin Phản Gián không thể chạy tội cho ông Nguyễn Hữu Luyện mà trái lại còn tự buộc dây vào cổ.

 

Tục ngữ Việt Nam có câu “Ốc chưa mang nổi mình ốc, còn muốn làm cọc cho rêu” là vậy.

Có thể sẽ còn vài con ốc nữa... Nhưng..

 

SỰ THẬT VỀ TEAM HECTOR và ông NGUYỄN HỮU LUYỆN ÐỐI VỚI CHÚNG TÔI XEM NHƯ ÐÃ KẾT THÚC.

 

Cảm ơn quý vị đã cất công theo dõi./.

 

Kim Âu Hà Văn Sơn

 

 

 

 

Thư trả lời

 

 

Ông Nguyễn văn Thùy

Trưởng Ðài Truyền Tin toán Hector1

(Toán do Ðại úy Nguyễn Hữu Luyện chỉ huy, cộng tác phản gián cho Việt Cộng)

 

 

 

Thường thì những người đã chung cảnh ngộ với nhau trong một thời gian dài và chưa có gì mâu thuẫn, va chạm và có giao du với nhau thì tạm coi như là bạn. Nhưng khi có những mâu thuẫn không hóa giải được thì trạng thái đó đã chuyển từ bạn thành xa lạ, hay thù địch! Ranh giới chỉ là một sợi tóc.

Ông Thùy hơi dài dòng về chuyện không ăn nhập vào đâu, nhưng tôi cũng phải minh định rõ là ông đã quá nhầm lẫn khi viết về chuyện tôi đến Seatle và sau đó.

 

Thật ra nếu tôi đến Seatle mà không tìm gặp những người đã một thời cùng chia xẻ đau thương trong thời gian tù tội với tôi mới là chuyện lạ. Nhất là những người đã cùng chung một mục đích đấu tranh trong một thời gian khá dài từ lúc đặt chân đến Hoa Kỳ, cho tới Iúc ông tung ra bài viết về Hector.

Và rồi tôi tự hỏi độc gỉa sẽ nghĩ gì khi tôi viết về những người tôi hẹn gặp với luận điệu của ai đó hay của ông “viết về chuyến đi này, trong đó có vài giòng viết không lấy gì đẹp đẽ về tôi”.

Rẻ tiền làm sao ấy ông Thùy.

Chắc chắn điều đó chỉ là một sự thêu dệt ác ý nếu ông không bịa đặt (ông nên xem bài Oplan 21 thì hiểu rõ cách đối xử của tôi với ông hơn).

Chẳng cần đến lá thư của ông, mà tự tôi đã từng viết “tất cả mọi tờ báo đều có vị trí sau cùng là sọt rác”, nhưng ít ra những người đọc nó cũng phải lĩnh hội phần nào những gì chứa đựng trong những thông tin và tư tưởng mà nó chuyển tải.”

Ông tự nhận mình “là người gốc nông dân ít học, ăn nói không lớp lang, thứ tự, dốt đặc về keyboard, lại không sống nhờ nghề viết&lách,” nên đánh giá báo chí rất là nông dân cũng chẳng ai chấp ông.

 

Viết là một nghề khó lắm đấy ông Thùy. Nếu không có “binh giáp tàng hưng trung” nghĩa là ít chữ nghĩa không làm nổi đâu. Vì thế không ai sống NHỜ mà phải can đảm lắm mới sống BẰNG nghề viết được.

 

Ông có vẻ cay đắng với bài Phân tích của tôi.

Thật ra, tôi mới là người phải kinh ngạc khi ông lên tiếng, vì tôi biết (ông tự hiểu ai cho biết) ông đã nói không muốn liên can vào những chuyện này.

Tuy nhiên khi ông hay bất cứ ai lên tiếng, tôi có trách nhiệm phải làm sáng tỏ ngọn ngành nên chính ông Thùy phải tự nhận hậu quả của bài viết đấy. Và thực tế đã chứng minh rằng những gì ông viết và nói ra chỉ tự hại ông.

 

Ông Thùy đừng đóng kịch ngây thơ, tôi chưa cho ông Ðộ và ông Thái nói một lời nào trong những bài tôi viết. Và chắc chắn tôi chẳng bao giờ “móc nhầm túi” của ai như anh Hai Nguyễn Hữu Luyện của các ông (hãy nghe đoạn băng ghi âm đối thoại giữa ông Tiếp với ông Luyện, hãy nhìn lại để tự biết xấu hổ với những trò đi đêm của anh Hai Nguyễn Hữu Luyện cố năn nỉ đàn em làm chuyện trái lương tâm).

 

Ông và ông Mai Nhuệ Anh vẫn thường liên lạc với ông Vượng, chắc hẳn ông biết độ khả tín của những gì tôi đã viết. Nhưng thật ra không cần những lời kể của anh Cát, anh Vượng, tội lỗi của ông Luyện cũng đã rành rành qua lá thư đánh bóng (hóa bôi đen).

 

Nhờ lá thư của ông Luyện, và việc ông với ông Mai Nhuệ Anh nói chuyện trên đài VNHN, thiên hạ mới biết rõ giá trị của BKNB???!!!, cũng như qua bài viết của ông dư luận mới thấy được tinh thần chiến đấu của Hector 2.???!!

 

Ông Thùy học thói vu khống từ bao giờ vậy?

Hình như tôi chưa chửi bới một ông BKNB nào ngoài việc nặng lời chỉ trích đám ăn quỵt tiền luật sư ( bọn 10%). Trong khi cả một đám chó hùa , “ăn cháo đá bát” vô cớ chửi bới tôi nhặng xị.

 

Tôi chẳng cần nói nhiều mà cứ để cho những hành vi hạ lưu, đê tiện của họ tự phơi trần trước công chúng. “Bất chiến tự nhiên thành” là vậy.

 

Ông Thùy có nằm mơ không mà kết luận thế này:

“Cái mớ kiến thức về mà ông đã viết và nói ra về biệt kích nhảy Bắc chỉ là mớ cặn bã mà BKNB phế thải ra, ông vơ vội lấy, xào nấu hổ lốn làm món ăn riêng của mình và cứ thế tự mình khen lấy khen để là ngon, không những thế, ông còn mớm cho một ông khác cùng hưởng với ông nữa chứ!

 

Ông Thùy viết như thế mà không biết ngượng khi tự cho ông là người có kiến thức hay sao?

 

Xin lỗi nhé! Ông chẳng có chút kiến thức gì cả ngoài một số ngày học về truyền tin trong tổng số sáu tháng huấn luyện, sau đó đi công tác (như ông đã nói chuyện trên đài VNHN) và bị bắt rồi làm công tác phản gián cho Việt Cộng.

Ông và những người khác chỉ kể lại sự việc xảy ra với bản thân mình theo cảm tính chủ quan, hiểu biết hạn hẹp, một chiều miễn sao có lợi cho mình mà quên mất tính khách quan của sự việc.

Thậm chí trong thực tế các ông chỉ là những KHÓA SINH của trại Quyết Thắng mà cứ vanh vách nói như mình là người đẻ ra cơ cấu, tổ chức, kế hoạch, phương pháp lãnh đạo, chỉ huy của Sở Bắc- Nha Kỹ Thuật vậy.

Tôi không muốn nặng lời với ông nhưng vẫn phải chỉ rõ ông vì dốt không hiểu nghĩa hai chữ kiến thức nên ông định viết để công kích tôi hóa ra tự đập vào mặt mình.

Tự nhận mình thành phần, cốt cách nông dân nên ông Thùy không hiểu nghĩa câu văn ông viết ra cũng là chuyện bình thường.

 

Nếu nói kiến thức thì người nào tổng hợp những gì được tai nghe mắt thấy, sau đó nghiên cứu, phân tích, đối chiếu với những sách vở, tài liệu chính thức rồi rút ra một kết luận để củng cố sự hiểu biết của mình thì mới gọi là người có kiến thức.

 

Vì thế nếu ông có đi lạc đề, kể một câu chuyện vô duyên rồi đặt ra những câu hỏi vu vơ cũng không có gì đáng trách.

Ông Thùy còn muốn vớt vát trở lại câu chuyện cũ thì tôi cũng chiều ý ông, có điều cần nhắc nhẹ ông thế này.

Tôi vốn hơi thừa chữ nghĩa nên không bao giờ phải nhờ ai viết rồi lấy tên mình dán vào để “notary public” như phe đảng Anh Hai Nguyễn Hữu Luyện của các ông cả. Ông yên tâm, ông muốn đội cái mũ Việt Cộng cho tôi - người mà ông chứng kiến đã bị Việt Cộng cùm hơn hai năm ở trại Cổng Trời, Quyết Tiến, người mà cuối năm 1999 tại Washington D.C chính ông (Nguyễn văn Thùy), Mai Nhuệ Anh, Trần văn Tiếp và các anh em BKNB khác đã bầu tôi làm Ðại Diện  thì tôi cũng cảm thấy vui thôi.

 

Ông Thùy khỏi lo xa, thằng nhỏ đó bây giờ lớn lắm khác xa với một số tên nhỏ khác đến nay già đầu rồi mà vẫn còn đang núp dưới bóng anh Hai Nguyễn Hữu Luyện nhiều.

Ðễ chiều ý ông Thùy, tôi trả lời cho ông:

-Ngẫu nhiên thứ nhất là việc thả tiếp tế: Ông Thùy dựa theo ý kiến của ông Trần Ngọc Nghĩa chứ không phải tất cả mọi người học truyền tin đều được biết là : Dù Trung ương có biết toán bị bắt rõ ràng 100% vẫn thả tiếp tế. (nhưng không bổ sung người)

Như vậy có nghĩa là công điện phản gián do ông Thùy gởi về có xin thả tiếp tế chứ không phải ngẫu nhiên và lẽ dĩ nhiên lập luận của tôi hoàn toàn đúng vì xin thả tiếp tế tất phải cho tọa độ bãi thả, ngày và giờ toán có thể hiện diện để nhận tiếp tế .. v.. v.

Và như vậy ông Thùy đã chứng minh Trung Ương vẫn duy trì liên lạc với Hector 1

Căn cứ theo lời ông Trần Ngọc Nghĩa mà ông Thùy viện dẫn không đầy đủ: “Dù Trung ương có biết toán đã bị bắt rõ ràng 100% vẫn thả tiếp tế nhưng không thả bổ sung thêm người.”

Căn cứ vào việc ông Thùy vẫn chính thức làm công tác phản gián cho Việt Cộng cho đến ngày 20 rồi ông và anh Toán mới bỏ trốn thì ngày 23 toán Hector 2 ra đổ bộ xuống ngay bãi đáp cũ.

Tổng hợp những thông tin từ ông Thùy và ý kiến ông Nghĩa rõ ràng công tác truyền tin phản gián rất có hiệu quả. Việc Hector 2 ra bổ sung cho Hector 1 là quá rõ ràng.

Ông Thùy yếu về lý luận nên không suy ra:

Trung Ương nếu biết Hector 1 đã bị bắt qua báo động của ông Thùy rồi, mà vẫn thả tiếp tế tất nhiên chẳng khi nào tung người đi tìm, giải cứu làm gì. Vì Trung Ương thừa biết địa chỉ cư ngụ của Hector 1 lúc đó là ở trong nhà tù của Việt Cộng qua sự môi giới của ông Nguyễn Hữu Luyện.. Vì thế càng không thể có trường hợp xuống chung bãi đáp,

Việc tôi đã từng trả lời ông Hồng Phúc trong một cuộc phỏng vấn trước đây là tất cả anh em ở ngoài Bắc đều bị bán đứng nhằm vào sự kiện không được (nhận) trao trả năm 1973 sau khi hiệp định Paris về Việt Nam đã ký kết. Hành động bạ đâu bấu đấy của ông Thùy đã chứng tỏ sự cùng đường trong lý luận của chính ông.

Ông quên rằng: Ông Đại Uý Dũng cũng xuống bãi đáp. Trung Ương làm sao dám bán đứng cả ông Dũng chứ?

Lập luận của ông, tôi bẻ dễ như bẻ tăm thôi, nhưng bài trước đã quá đủ rồi và ông cũng không phải là mục tiêu. Vì thế xác định với ông rằng, tôi không hề có ác ý gì với ông cả, chỉ tại bài do phe đảng của các ông phóng lên mạng đầu tiên (sau đó ông Khánh cải chính) đã viết ông với anh Toán trốn vào ngày 22- 9 -1966.

Hai mươi (20) hay hai mươi hai (22) thật ra không có xa ngày 23 lắm, nhưng ông phải phản ứng vì lúc đó ông đang toan tính gì chắc ông tự hiểu. Tôi không cần nói ra.

Phần ông viết rất đúng về Hector 1 tại sao tôi phải đặt vấn đề, thật ra tôi biết rất tường tận qua anh em kể lại nhưng nếu tôi viết hết những gì đã nghe thì làm sao có người trong cuộc như ông viết ra. Ông chống tôi trong SỰ VIỆC HECTOR 2 nhưng vẫn là “đồng minh tự nhiên” của tôi trong SỰ THẬT về Hector 1. Ông hiểu rồi chứ ông Thùy?

Qua những gì ông viết ra mọi người đều thấy rõ dù cùng được phỏng vấn trên đài VNHN nhưng ông Thùy đã trát trấu lên mặt ông Mai Nhuệ Anh, khi cho mọi người thấy rõ người có thẩm quyền cao nhất trong toán chính là sĩ quan cố vấn ( “ông Luyện đã tập họp tất cả toán- trừ những người bệnh- và ra lệnh:. . . “ ), trong khi ông Mai Nhuệ Anh -một KHÓA SINH DÂN CHÍNH- lại muốn cho rằng mình là người chỉ huy cả sĩ quan cố vấn của toán.

Và cũng qua lá thư của ông hay cả phe nhóm của ông viết ra, chúng tôi nhận thấy hình như các ông xem rất nhẹ tội PHẢN QUỐC, nếu không muốn nói các ông xem HÀNH ĐỘNG PHẢN QUỐC của ÐẠI ÚY NGUYỄN HỮU LUYỆN như một HÀNH VI ÐẠO ÐỨC???!!!

Phe nhóm của các ông chủ quan một cách hết sức bệnh hoạn, nếu không muốn nói là rằng kiến thức của các ông quá sơ thiểu, nông cạn nên các ông tỏ ra đánh giá thấp công luận.

Các ông hãy ghi tâm khắc cốt rằng:

PHẢN BỘI TỔ QUỐC LÀ TỘI ÐÁNG KHINH BỈ VÀ GHÊ TỞM NHẤT!

Vì thế sự việc của ông Ðại Úy Nguyễn Hữu Luyện xem như đã kết thúc.

Chúng tôi không hứng thú gì với việc viết thêm về đề tài này, trừ khi ai có những phát giác bất ngờ hơn.

Về phần ông Thùy, phản ứng yếu ớt của ông qua lá thư này không làm thay đổi được tình thế .

Tốt nhất ông đừng viết thêm thì hơn, vì ông viết ra không có gì mới mẻ, chỉ tự bộc lộ thêm những sự thật không nên nói ra.

Chuyện gì về phần tôi nếu có ảnh hưởng đến chính nghĩa và đại cuộc của dân tộc tôi có thừa bằng chứng và khả năng để trả lời. Trong vai trò của một khóa sinh dân chính của trại Quyết Thắng, Long Thành ông nên tránh đừng nói về những gì ngoài tầm hiểu biết của ông.

Ông và phe nhóm của ông Nguyễn Hữu Luyện không nên sai lầm đưa những người suốt ngày vùi đầu trong xưởng thợ ra để đối chọi với một người chuyên tâm nghiên cứu sách vở và tài liệu. Ông Thùy và phe nhóm viết một bài hết gần hai mươi ngày vẫn rất hớ hênh.

Viết như thế thì viết làm gì cho thêm xấu hổ.

 

 

06 - 11 - 2006

 

Kim Âu Hà văn Sơn

 

George Gaspard và Fred Caristo có phải sĩ quan của “US Special Force” không?

Ông và kể cả nhóm của ông Luyện hiểu gì về “Civil Irregular Defense Group” thử viết ra cho mọi người nâng cao kiến thức.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

vWhiteHouse vNationalArchives vFedReBank

vFed RegistervCongr RecordvHistoryvCBO

vUS GovvCongRecordvC-SPANvCFRvRedState

vVideosLibraryvNationalPriProjectvVergevFee

vJudicialWatchvFRUSvWorldTribunevSlatevWSWS

vConspiracyvGloPolicyvEnergyvCDPvArchive

vAkdartvInvestorsvDeepStatevScieceDirect

vRealClearPoliticsvZegnetvLawNewsvNYPost

vSourceIntelvIntelnewsvReutervAPvQZvNewAme

vGloSecvGloIntelvGloResearchvGloPolitics

vNatReviewv Hillv DaillyvStateNationvWND

vInfowar vTownHall vCommieblaster vExaminer

vMediaBFCheckvFactReportvPolitiFact

vMediaCheckvFactvSnopesvMediaMatters

vDiplomatvNews Link vNewsweekvSalon

vOpenSecretvSunlightvPol CritiquevEpochTim

vN.W.OrdervIlluminatti NewsvGlobalElite   

vNewMaxvCNSvDailyStormvF.PolicyvWhale

vObservevAmerican ProgressvFaivCity

vGuardianvPolitical InsidervLawvMediavAbove

vSourWatchvWikileaksvFederalistvRamussen

vOnline BooksvBreibartvInterceiptvPRWatch

vAmFreePressvPoliticovAtlanticvPBS

vN PublicRadiovForeignTradevBrookingsvWTimes

vCNBCvFoxvFoxAtlvOANvCBSvCNNvCreate

vFASvMilleniumvInvestorsvZeroHedge DailySign

vPropublicavInter InvestigatevIntelligent Media  

vRussia NewsvTass DefensevRussia Militaty

vScien&TechvACLUvGatewayvVeteran

vOpen CulturevSyndicatevCapital ResearchvXinHua

vNghiên Cứu QTvN.C.Biển ĐôngvTriết Chính Trị

vT.V.QG1vTV.QGvTV PGvBKVNvTVHoa Sen

vCa DaovHVCông DânvHVNG

vBảoTàng LSvNghiên Cứu LS vNhân Quyền

vThời Đại vVăn HiếnvSách HiếmvHợp Lưu  

vSức KhỏevVaticanvCatholicvTS KhoaHọc

vKH.TVvĐại Kỷ NguyênvTinh HoavDanh Ngôn

vViễn Đông vNgười Việt vViệt Báo vQuán Văn

vViệt Thức vViệt List vViệt Mỹ vXây Dựng

vPhi Dũng v Hoa Vô Ưu vChúngTa v Eurasia

vNVSeatlevCaliTodayvNVRvPhê Bình

vDân ViệtvViệt LuậnvNam ÚcvDĐ Người Dân

vTin MớivTiền PhongvXã Luận vvv

vDân TrívTuổi TrẻvExpressvTấm Gương

vLao ĐộngvThanh NiênvTiền Phong

vS.G.EchovSài GònvThế GiớivTCCSvLuật Khoa 

vĐCSVNvBắc Bộ PhủvNg.TDũngvBa Sàm

vVăn HọcvĐiện ẢnhvVTCvCục Lưu Trữ

vST/HTVvvThống KêvĐiều Ngự